Nghẹn ngào ngày chia tay của học trò 12

6
(TNO) Ba năm hồn nhiên và vui vẻ nhất trong cuộc đời học sinh sắp qua khiến những cô cậu học trò rưng rưng nước mắt…

Sáng 25.5, nắng rất đẹp vì bầu trời Hà Nội vừa được gột rửa sau trận mưa rào đêm qua. Vẫn là con đường quen thuộc suốt ba năm qua, quen từng khúc cua, ổ gà đấy thôi nhưng sao lòng bỗng nao nao đến lạ.

Còn nhớ ba năm trước, mình đã vui đến mức nào khi đỗ vào trường. Cảm giác lần đầu tiên đứng trước cổng trường này là hồi hộp, là mong chờ. Còn giờ đây, chỉ có sự luyến tiếc, ngỡ ngàng.

Chỉ còn hôm nay nữa được đến trường gặp thầy gặp bạn và mặc trên người tà áo dài trắng, chiếc áo đồng phục có in logo của trường nữa thôi. Từng bước, từng bước đi lại những nơi quen thuộc, kỷ niệm ùa về như thước phim tua nhanh, dào dạt cảm xúc.

Ngày chia tay nghẹn ngào của học trò 2

Vẫn đây những cây phượng, cây bằng lăng của thuở mới vào trường mà cứ mỗi khi hè về, sắc hoa lại rực cháy một góc sân trường. Đẹp và bình yên quá. Nhưng sao mùa hè năm nay, lại thấy ngẩn ngơ như nuối tiếc điều gì!

Vẫn đây ghế đá sân trường mỗi giờ chơi bạn bè lại tụm năm tụm bảy ríu rít nói cười. Suốt ba năm qua, sáng nào cũng thế bất kể nắng hay mưa, mỗi khi đến trường sẽ dừng lại ngồi nghỉ một chút để đợi được nhìn thấy “ai đó” trước khi leo cầu thang lên phòng học.

Ngày chia tay nghẹn ngào của học trò 5

Rồi ngay kia thôi, dãy hành lang lộng gió mà mỗi giờ nghỉ giải lao lại dáo dác kiếm tìm dáng con trai cao gầy. Cũng chính góc hành lang này in dấu những rụt rè, bỡ ngỡ của cái nắm tay đầu tiên vụng dại, của ánh mắt chạm nhau không lời đầy bối rối, của những món quà nhỏ xinh, của lời hứa ở thì tương lai... 

Tháng ngày sẽ đi qua, mối tình học trò lỡ cỡ rồi cũng sẽ đi qua. Nhưng những gì đã qua, chúng ta sẽ để dành suốt đời!

Ngày chia tay nghẹn ngào của học trò 6
Lưu giữ những kỷ niệm cuối cùng thời: nhất quỷ - nhì ma - thứ ba học trò

Đây là bạn bè mình! Nguyên một đám “thỏ non” hồi lớp 10 đầy rụt rè, bỡ ngỡ, mắt như nai. Vậy mà hôm nay, đã trở thành những học sinh sắp tốt nghiệp ra trường, “sói đội lốt cừu”. Nhưng mà yêu chúng nó lắm!

Ngày chia tay nghẹn ngào của học trò 7

Ngày chia tay nghẹn ngào của học trò 8

Ngày chia tay nghẹn ngào của học trò 9

Ngày chia tay nghẹn ngào của học trò 10
Phút ban đầu là những nụ cười tẹt ga ngày chia tay nhau

Thầy cô hôm nay cũng nghẹn ngào và “hiền ơi là hiền”. Lời nhắn nhủ phải thành công trên đường đời, đừng bao giờ từ bỏ ước mơ và động viên vượt qua kỳ thi đại học để “cá chép hóa rồng” của thầy cô là món quà cuối cùng khi đưa một thế hệ cập bến. Bao nhiêu ngôn từ cũng không đủ để tri ân họ, những người đưa đò tận tâm.

Ngày chia tay nghẹn ngào của học trò 11
Lưu giữ kỷ niệm đẹp với những người thầy, người cô thân thương

Ba năm vô tư và tươi mới nhất cuộc đời con người, giờ sắp phải chia xa, không thể không khiến người ta bâng khuâng, luyến tiếc. Trong giờ phút nghe tiếng trống bế giảng vang lên, không còn những khoảng cách, những lo lắng về thi cử, mọi giận hờn đều bay biến.

Ngày chia tay nghẹn ngào của học trò 22

Ngày chia tay nghẹn ngào của học trò 6

 Ngày chia tay nghẹn ngào của học trò 14

Ngày chia tay nghẹn ngào của học trò 15

Ngày chia tay nghẹn ngào của học trò 16
Và lúc chia xa gần kề, nước mắt cứ tự dưng tuôn trào

Tất cả sắp chỉ còn là kỷ niệm! Hôm nay là ngày cuối rồi. Hè này là hè cuối rồi. Chút nữa thôi, mình cũng như tất cả các bạn 12 khác phải tạm biệt thời học sinh, tạm biệt thầy cô yêu dấu với nhiều kỷ niệm đáng nhớ để chuẩn bị bước vào kỳ thi cam go, lựa chọn mới cho con đường đời của mình.

Ngày chia tay nghẹn ngào của học trò 17

Ngày chia tay nghẹn ngào của học trò 18

Những nụ cười vẫn hồn nhiên đong đầy thêm giọt nước mắt đầy lưu luyến. Dòng lưu bút vội vàng thơm mùi mực. Cánh phượng hồng xếp vội thành dòng chữ “Nhớ mãi nhé!”. Những ước mơ và yêu thương bịn rịn dành cho nhau trong giây phút cùng ký tên lên áo… Khoảnh khắc này nào ai quên được?

Ngày chia tay nghẹn ngào của học trò 20

Ngày chia tay nghẹn ngào của học trò 21

Ngày chia tay nghẹn ngào của học trò 19

Ngày chia tay nghẹn ngào của học trò 22
Thời học trò sẽ lưu lại mãi mãi khoảnh khắc đẹp trong cuộc đời mỗi bạn

Mai đây trên đường đời, nếu còn được gặp lại, chúng mình sẽ cùng lật giở từng trang ký ức này nhé! Để thấy mình đã sống, đã đi qua thời học sinh đẹp đẽ và ý nghĩa đến nhường nào.

Tạm biệt nhé tuổi học trò mến yêu!

Minh Nhàn
Ảnh: Trường Giang

>> Rưng rưng trước những ca khúc "bất hủ" ngày chia xa mái trường
>> Học sinh cuối cấp: Chọn nghề gì đây?
>> Làm album thay lưu bút
>> Viết lưu bút online

Bình luận

User
Gửi bình luận
Phạm Ngọc Luận

Phạm Ngọc Luận

30 năm đã trôi vèo trong chớp mắt. Số phận đẩy đưa mình làm nghề giáo. May mắn là mình dạy cấp 3 và năm nào cũng "chủ nhiệm" một lớp 12. 22 năm lặng lẽ những chuyến đò chở khách qua sông, mình thấu hiểu cảm giác của những ngày chia xa. Mình luôn trân quý những tình cảm học trò dành cho mình. Vậy nên mỗi độ tháng 6 về, lòng mình lại bồi hồi náo nức như thưở mười tám đôi mươi. Mình cũng đang hình dung nếu một ngày nào đó mình rời bục giảng, tâm trạng của mình sẽ ra sao đây?. Chắc là buồn lắm...Hy vọng là học trò cũ của mình đọc được những dòng này.... Với mình, tình yêu với học trò là vĩnh cửu...Chúc các em học sinh vừa chia tay lớp 12 trên cả nước có sức khỏe, tự tin để theo đuổi những đam mê hoài bão của mình....
Bình

Bình

20 năm rồi kể từ ngày tốt nghiệp cấp 3, mỗi lần hè đến mình vẫn cứ thấy chạnh lòng. Cảm giác ngày hối tiếc vì ngày đó mình đã không biết trân trọng những khoảnh khắc tuyệt đẹp của thời học trò. Nếu được quay lại mình sẽ trân trọng từng ngày bên bạn bè, thầy cô, mình sẽ không bao giờ kiếm chuyện trốn học, mình sẽ đối xử với bạn bè thật thân ái... Đến khi biết quý trọng thì còn đâu. Nhớ lắm từng khuôn mặt thân quen của thầy cô và các bạn lớp 12A4 Trường PTTH Nguyễn Trãi, Đồng Nai năm học 1993. Cầu chúc cho mọi người luôn khỏe mạnh, thành đạt và hạnh phúc trong cuộc sống.
Bui Quoc Viet, Hanoi

Bui Quoc Viet, Hanoi

Mùa hạ, mùa nắng, mùa xa vắng Mùa phượng, mùa thi, mùa chia li...
Nguyễn Hữu Phúc

Nguyễn Hữu Phúc

Lớp 12A1 Trường PTTH Cần Đước - năm học 1994 - Tôi đã từng khóc thầm lặng trong tim vì sự chia tay đầy lưu luyến của học trò. Chiếc áo trắng thời học sinh sờn vai của tôi đã được ký lưu bút của biết bao nhiêu bè bạn thân yêu, thế rồi chiếc áo trắng ấy đến nay không còn nữa rồi vì không chịu nổi thời gian. Nhớ giây phút chia tay, nhớ từng khuôn mặt thân quen, nhớ..., nhớ..., nhớ lắm bạn bè ơi!
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU