Thương nhớ miền trung

Tin mới

Nhớ Huế, là những mảng ký ức của nắng mưa làm nhói lên bên ngực trái /// Ảnh: Đào Ngọc Thạch

Nhớ Huế

4
Quê tôi nghèo lắm, có lẽ đến bây giờ vẫn còn nghèo. Vùng đất mà con người chỉ có thể bám víu vào thiên nhiên, mặc cho thiên nhiên có bạc đãi, hắt hủi, con người vẫn chất phác mà bám trụ không một lời than vãn.
Mắm ruốc còn đi khắp năm châu bốn bể, hễ nơi nào có người miền Trung ở thì nơi đó không thể thiếu những hũ mắm ruốc /// Ảnh: Thiên Trúc

Mùi mắm ruốc bay dọc miền Trung

1
Hằng năm cứ hễ vào tháng 7 âm lịch và kéo dài đến tháng 2, 3 năm sau, cả miền Trung lại được dịp xôn xao mùa tép biển...
Ga Huế /// Ảnh: Bùi Ngọc Long

Ga Huế và những chuyến ‘tàu chợ’

1
Lần nào vô Huế, tôi cũng ở lại một đêm để thức. Và chắc chắn chỉ có một chỗ ở cố đô có thể thức trọn đêm là ga Huế, nơi ta có thể ngồi tự nhiên thâu đêm không sợ bị dị nghị bất cứ điều gì.
Ở quê tôi, mỗi khi lũ về nỗi lo của người lớn hiện lên trên ánh mắt /// Ảnh: Huy Đạt

Thương lắm Túy Loan

0
“Ông tha mà bà không tha/ làm cho cái lụt hăm ba tháng mười”, câu ca dao truyền miệng của người Quảng Nam tôi gợi đến mùa lũ triền miên hằng năm trên mảnh đất nắng thì cháy da người, mưa thì thối đất ở quê tôi.
Lũ tằm giống như những con sâu, bò lúc nhúc trong những chiếc nong đan bằng tre rất lớn... /// Ảnh: Gia Bình

Quê hương thơ ấu

1
Ba mẹ tôi trở về sống cùng ông bà nội. Lúc đó, tôi còn rất nhỏ, chưa đến tuổi đi học. Vùng đất quê nội tôi ở Điện Bàn, Quảng Nam, thường gọi là Gò Nổi, bao bọc chung quanh là dòng sông Thu Bồn.
Mùa lúa chín, gặt về, bố mẹ tôi phơi thật khô, cho vào chum, vào vại dự trữ để ăn dần... /// Ảnh: Lê Nam

Tiếng chày giã gạo đêm khuya

2
Những đêm trăng sáng, gió từ sông Gianh thổi vào mát rượi, mọi người bê cối ra sân giã. Tiếng chày khua cối thậm thịch, thậm thịch, tiếng nói cười rôm rả, những câu hò, câu hát vang lên...
Củ hành chăm (còn gọi hành tăm, củ nén), một loại gia vị phổ biến ở miền Trung /// Ảnh: Tịnh Tâm

Nỗi nhớ… hành chăm

0
Sáng ra nảy mấy tràng hắt hơi, anh đổ cho tiết heo may, vẫn dẫn xe rời nhà như thường lệ. Trưa, mũi xông xông, đầu óc váng vất, anh vẫn cố chạy thêm cuốc nữa.
 
Cá nơi đây nhiều đến độ dân miệt này còn không biết hết tên /// Ảnh: Đào Ngọc Thạch

Quê chồng

0
Tôi theo chồng về xứ sở của cát và gió. Ngày tôi về, đang mùa bấc thổi, đêm nằm nghe bấc rào rạo mái tôn, buồn tê tái…
Hồ Kẻ Gỗ, Hà Tĩnh /// Ảnh: Bảo Ngân

Thương lắm, người miền Trung ơi!

1
Lấy chồng miền Trung, chẳng mấy khi nghe được lời ngon ngọt đâu nhưng lạ, lại không giận được mấy hồi nên thương 6 năm, lấy 5 năm mà chừ vẫn chưa thấy chán đó chăng...
Đồng quê Quảng Ngãi	
 /// Ảnh: Hiển Cừ

Mẹ tôi xa xứ

0
Mẹ làm dâu miền Nam ngót nghét 24 năm, xa xứ đến hơn nửa cuộc đời. Năm 19 tuổi, gia đình ngoại khó khăn nên mẹ vào Nam, thân con gái một mình vào Nam lập nghiệp.
TP.Phan Thiết
 /// Ảnh: Phương Nguyễn

Ai về Phan Thiết...

7
Bạn có hôm gửi cho tôi tấm ảnh quán bánh flan (đúng ra là “kem flan” như cách gọi của người Phan Thiết) xưa học cấp 3 hai đứa thỉnh thoảng có tiền mới dám vào ăn, nay đã bị bức tường gạch như một đường ranh giới thẳng tắp ngăn giữa, biến thành hai quán kế nhau, một quán treo biển Mộng Cầm, quán kia là Mộng Cầm Xưa, quán nào cũng hẹp, cũng mới, và cũng xấu hơn nhiều so với quán cũ.
 

Những quả bồ quân nhỏ nhắn chứa đầy cảm giác thân quen, giản dị của quê nhà... /// Ảnh: Huỳnh Lê Đức Hợp

Có tuổi thơ bên quả bồ quân nhỏ

1
Khi những ngày cuối hè đang chạy qua hối hả cùng cái chớm thu đang chực đến ở dải đất miền Trung, cũng là lúc xuất hiện một loại quả bé nhỏ nhưng là cả một vùng kỷ niệm của nhiều người dân xứ này...
Mùa thu hoạch cói /// Ảnh: Tác giả cung cấp

Về Nga Sơn, chạm tay vào nỗi nhớ

0
Nga Sơn những ngày tháng năm, quanh những triền đê ngút ngắt màu xanh cây cói. Cói như áng tóc trữ tình của cô thiếu nữ, xõa buông dài trong nắng hè phơ phất gió…
Bến sông xóm Câu xưa /// Ảnh: Tư liệu

Người xóm Câu

1
Xóm Câu quê tôi không còn nữa. Những khách sạn, siêu thị, nhà cao tầng mọc lên xóa đi dấu tích các con hẻm, nhà cửa chen nhau trên bến dưới thuyền…