Bất chợt những cơn mưa

Thanh Niên
Sài Gòn là một cô gái hiện đại nhưng khó tính. Sở dĩ tôi gọi cô gái đó khó tính bởi thời tiết thất thường. Sáng thì nắng nóng oi bức nhưng đến chiều lại đổ mưa tầm tã. Nhiều người ghét những cơn mưa bất chợt ở Sài Gòn bởi đôi khi nó làm trễ nhịp sống của họ. Nó làm người ta dễ cảm lạnh vì ướt mưa. Nó làm người bán hàng rong vội vã dọn hàng. Nó làm chú xe ôm ế khách. Và đôi lúc nó làm người ta cảm thấy cô đơn, trống trải.
Mưa Sài Gòn /// Ảnh: Ngọc Dương Mưa Sài Gòn - Ảnh: Ngọc Dương
Mưa Sài Gòn
Ảnh: Ngọc Dương
Nhưng chả hiểu sao tôi thích những cơn mưa bất chợt như thế.
Tôi thích cái cảm giác buổi chiều đi học về ngồi trên chiếc buýt đã cũ. Trời mưa. Bác tài mở radio. Nhìn dòng người trên phố. Mưa xua tan cái nắng của Sài thành. Mưa làm Sài Gòn tĩnh lặng, lắng đọng hơn. Mưa làm dòng người trên phố bớt hối hả hơn. Mưa làm con người ta chậm lại một chút giữa cuộc sống tấp nập này. Mưa tắm mát, gột rửa tâm hồn ta.
Bất chợt những cơn mưa1

Bình minh Sài Gòn

Ảnh: Ngọc Dương

Tôi nhớ có lần đi học về trong một chiều mưa. Dừng xe chờ đèn đỏ khá lâu. Tôi bắt gặp hai đứa trẻ đang đứng dưới một mái hiên. Chúng gọn gàng cất mấy tờ vé số còn đang bán dở rồi chạy ào ra vỉa hè tắm mưa. Chúng vui lắm. Cười tươi lắm. Chúng vô tư, hồn nhiên. Nhìn hình ảnh đó nó tinh khôi, trong trẻo làm sao! Nó cuốn hút. Bình yên. Đơn sơ. Giản dị. Hai đứa trẻ làm tôi nhớ đến tuổi thơ ngây dại...
Lần khác, trên đường về nhà thì trời mưa, tôi dừng lại trú ở một quán ăn nhỏ trên đường Hòa Bình. Tôi đứng tầm bảy phút mà vẫn chưa ngớt mưa thì chú chủ quán mang ra cho tôi một cái áo mưa, chú bảo: “Nhà con còn xa không? Con lấy mặc về đi”. Tôi cầm cái áo mưa trên tay mà rưng rưng cảm động. Tôi bỗng thấy một Sài Gòn thân thương quá. Một Sài Gòn ấm áp ngày mưa.
Mưa đến làm tôi nhớ về mẹ. Mẹ hay gọi điện hỏi thăm: “Dạo này Sài Gòn nắng hay mưa?”, rồi dặn dò: “Đi học nhớ mang theo áo mưa kẻo bị cảm”. Mưa làm tôi nhớ về ba hay đưa đón tôi những chiều mưa. Mưa làm tôi nhớ nhà. Mưa làm tôi yêu hơn gia đình nhỏ của tôi.
Bất chợt những cơn mưa2

Đường sách TP.HCM

Ảnh: Đào Ngọc Thạch

Những cơn mưa bất chợt đặc trưng ở đất Sài Gòn. Nó đến bất ngờ, ngắn ngủi. Có người sẽ cảm thấy khó chịu. Có người thích thú. Có người cau mày. Và cũng có người vui vẻ đón nhận. Cũng giống như trong cuộc sống của chúng ta, những khó khăn, thử thách luôn ập đến một cách bất ngờ. Có người nhẹ nhàng đón nhận. Nhưng cũng có người không vượt qua được để rồi bị “cảm lạnh”.
Sài Gòn quá tấp nập, hối hả đôi khi làm ta khó thở. Với những cơn mưa bất chợt giấu nắng vào trong và giấu luôn cả mọi muộn phiền, mệt nhọc của chúng ta.
Sài Gòn với những cơn mưa như cô gái đỏng đảnh, kiêu kỳ. Nó vội đến làm người ta có chút bối rối rồi vội đi để lại bao vấn vương, quyến luyến. Vì vậy, đừng vội ghét những cơn mưa. Hãy ngồi trong quán cà phê nhỏ, lắng nghe tiếng mưa tí tách hòa quyện với những âm thanh của cuộc sống, bạn sẽ thấy nó đáng yêu đến nhường nào!
Bất chợt những cơn mưa - ảnh 3

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU