Thành phố tôi yêu

Tin mới

Tin hot

Sài Gòn trong tôi cứ lan man qua nhiều ngóc ngách, nơi ồn ào rộn rã, nơi lặng lẽ âm trầm,… ghi dấu bao nhiêu buồn vui được mất /// ẢNH: Thiên Anh

Những quán người câm

1
Dưới chân chung cư 100 đường Hùng Vương có một xe bán khoai lang chiên. Chị bán khoai lang chiên dễ thương, dáng mi nhon, bị câm điếc. Chị cứ ú ớ nhưng có vẻ như là người thích giao tiếp.
Con đường dẫn vào làng đai học ở Thủ Đức /// Ảnh: Khả Hòa

Nhớ khúc cá điêu hồng kho ở Thủ Đức

2
Tôi có dịp nhìn lại Thủ Đức, trên đường đi thăm một người đồng nghiệp cũ, cũng là thầy giáo cũ của tôi trở về,;Thủ Đức sau cơn mưa, đường phố sũng nước và lạnh...
Sài Gòn dạy tôi nhìn những điều khác biệt. Sống ở miền đất này là con mắt phán xét tự nhiên dần dần được tháo bỏ /// ẢNH: Thiên Anh

Sài Gòn dạy tôi những điều khác biệt

3
Tối, nhắn với anh bạn: “Em sẽ rời Sài Gòn!”, anh bảo: “Tụi mình lần lượt bỏ Sài Gòn nhỉ?”. “Dạ, hít bụi mệt quá rồi anh. Em chẳng tiếc gì ngoài bạn bè”. “Anh còn tiếc mấy quán cà phê và nhà sách nữa”.
Một chiếc xe chở được cả một “quán ăn” với lỉnh kỉnh đồ đạc, đi đến tận cùng mọi con hẻm hun hút của Sài Gòn /// Ảnh: Nguyên Trương

Vị bình dân của Sài Gòn

3
Dường như, trên bất cứ con đường nào của Sài Gòn này, bạn cũng có thể dễ dàng tìm thấy một xe hủ tiếu gõ nằm ở một góc khuất nào đó trên vỉa hè.
Khi đi qua đường Trương Định lại cho tôi một cảm xúc thật dễ chịu, lòng tôi nhẹ tênh khi nhớ về hình ảnh giữa trưa hơn 25 năm trước /// Ảnh: Vũ Phượng

Con đường đẹp nhất thành phố

21
TP.HCM đã và đang hình thành những khu dân cư, khu đô thị vệ tinh rất đẹp, hiện đại và có những con đường đẹp. Nhưng trong tôi đường Trương Định nối Quận 1 và Quận 3 vẫn là con đường đẹp nhất thành phố này.
Năm đó Sài Gòn lạnh 18 độ, tôi háo hức vô cùng. Cái nhiệt độ đó đối với những người ngoài Bắc chỉ là hơi mát mát một chút, nhưng ở Sài Gòn được gọi là lạnh /// Ảnh: Hoài Nhân

Sài Gòn 18 độ

2
Tôi sinh ra ở miền Bắc nên cứ mỗi độ đông về là nhớ cái rét cắt da, cắt thịt da diết. Từ ngày vô Sài Gòn đi học rồi đi làm, cứ vài năm tôi lại mới được về Bắc, được về với mùa đông.
Sài Gòn trở gió cũng là Tết sắp về /// Ảnh: Độc Lập

Sài Gòn trở gió

1
Sài Gòn đi không nỡ, ở không ưa. Bởi có lúc, nó nắng chói chang như thiêu đốt, nhưng cũng có lúc lại khiến người ta cảm thấy bực vì ngày nào cũng ướt át những cơn mưa.
Những quyển sách cũ luôn đem lại cho người ta sự hoài niệm, trân quý những thứ còn sót lại của quá khứ. Có trong tay chúng như có cho mình một kho báu - những trang giấy nhuộm màu thời gian và ký ức /// ẢNH: Thiên Anh

Những tiệm sách cũ

4
Có dịp ghé qua trường cũ, đi ngang con đường Trần Nhân Tôn tôi bắt gặp hình ảnh một cậu nhóc chừng mười tuổi đang đọc ngấu nghiến quyển truyện Conan trong một quầy sách cũ.
Sống hơn năm năm, Sài Gòn để lại trong tôi những ấn tượng đặc biệt mà mỗi khi nhớ lại thấy xốn xang trong lòng /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn chưa xa đã nhớ

2
Lần đầu tiên đặt chân đến Sài Gòn là lúc tôi khăn gói đi thi Đại học. Ngày ấy, không một ai thân thích hay người quen trong đây, tôi lo lắng không biết sẽ trọ ở đâu trong thời gian thi cử.
Và chúng tôi, những kẻ xa nhà thèm giọng nhớ tiếng là người đi mua vài phút nghe giọng quê /// Ảnh: Ngọc Dương

Ai… giọng Quảng không?

2
Đâu đó có người nói rằng, ở Sài Gòn, nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà. Bất kể Sài Gòn bao dung yêu thương người tứ xứ thế nào, họ vẫn luôn đau đáu trông ngóng về quê hương.
Trong ngôi nhà đó có một món rất dư thừa là tiếng cười – nhờ nó mà bao sinh viên quên đói /// Ảnh: Ngọc Dương

Ngôi nhà kỷ niệm

9
Ký túc xá Minh Trí là ngôi nhà chung của nữ sinh viên ba trường: Kinh tế, Sư phạm và Dược. Tôi ở lầu một với các bạn cùng trường Kinh tế từ khi vào học năm thứ nhất cho đến khi Ký túc xá đóng cửa.
Để nói đến vị ngọt của đường khiến tôi thích thú không thể không nhắc tới một vị ... canh. Đó là canh chua Sài Gòn - ấn tượng ... không phai /// Ảnh: Minh Hải

Vị ngọt Sài Gòn

2
Tôi rất thích món ăn kiểu Sài Gòn và vị ngọt của đường trong các món ăn ấy. Chính vì thế, trong hơn hai mươi năm gắn bó với Sài Gòn, mỗi bữa ăn của tôi đều có vị ngọt của đường.
Hoa xoay trong gió, lung linh trong nắng, rơi nhẹ xuống cỏ như một nốt nhạc dịu dàng /// Ảnh: Hà Tâm

Sài Gòn và nỗi nhớ

4
Có những lúc bất chợt tôi bỗng nhớ vu vơ những kỷ niệm, những người tôi gặp ở Sài Gòn. Có người tôi nhớ tên, không nhớ tên. Nhưng khoảnh khắc tôi gặp họ, kỷ niệm về họ thì còn mãi.