Nói cỏng

0
Tôi đến tuổi thì về hưu. Xa cơ quan, đôi lúc thư rỗi lại ghé về chốn cũ gặp bạn bè đồng nghiệp. Lớp đàn em bây giờ nhiều người trưởng thành. Cơ quan tôi mỗi ngày một khá, từ chỗ bàn mộc ghế ba nan, nay đã ghế xoay bàn rút, vi tính màn hình phẳng khắp nơi.

Cô bạn nhỏ nhắn xuề xòa năm xưa nay đã lên trưởng phòng, váy ngắn, áo ngoại nhập, guốc bảy phân hàng hiệu. Chẳng còn đâu vết tích cái sơ mi mậu dịch như ngày mới về. Thì phải thế. Câu đầu tiên là hỏi han công việc, sau đến chuyện gia đình. Cô bảo con bé nhà em đã lấy chồng, sinh con và vợ chồng chúng đã có căn biệt thự tại Sài Gòn. Tôi buột miệng khen bây giờ chúng sướng thật, chẳng như anh em mình ngày xưa, cá bướm rang muối ớt, đậu phụ kho ăn dè. Cô nghe vậy, ngập ngừng chút rồi thở dài đánh sượt, cũng chả sướng đâu anh. Tôi hỏi thế lương cháu bao nhiêu? Nào có bao nhiêu, hai ngàn rưỡi đô thôi. Tôi giật mình như vừa nghe tiếng sấm giữa trời quang mây, lương to thế mà cô nói cứ như tiền mua mớ rau dền rau muống. Lại nghe cô tiếp: đó là phần cứng, ăn nhau ở cái thưởng mới đáng kể. Chồng nó lương cao hơn nhưng thưởng thì ít hơn nó. Cô kể ra một lô một lốc con số. Tôi làm phép tính nhanh, vị chi cả hai đứa cộng lại, ít cũng suýt soát hai trăm triệu một tháng. Chưa biết khen thế nào cho chuẩn thì cô bảo thu nhập thế nhưng nhà nuôi 2 ô sin cộng thêm hai bố mẹ chồng và thêm đứa cháu ở quê lên, chẳng còn gì tích lũy. Với lại làm ở cái công ty dầu khí gì gì của Mỹ ấy, vợ chồng nay Mỹ mai u đi lại xoành xoạch hết ngày. Cô lại ra vẻ thở dài. Thà cứ như con anh ấy, lương vài ba triệu đồng nhưng quanh quẩn gần bố mẹ chả sướng hơn à…

Tôi nghe mà tai cứ ong ong, miệng nhấp ngụm nước, mắt nhìn vu vơ lên trần nhà chẳng biết nói gì. Bỗng ngoài phố vang lên tiếng rao rền rĩ như tiếng than dài “ai mua chiếu… iếu… cói… ói... đây” vọng vào làm tôi chợt nhớ đến cậu người nhà cô mấy năm trước vẫn rong ruổi đẩy xe bán chiếu vào từng ngõ ngách mấy phường quanh nơi đây rều rệu hằng ngày.

Từ câu chuyện của cô ấy mà tôi nhớ lại một từ gần như đã thất truyền để xác định thứ nội dung, ngôn ngữ cô vừa dùng, ông bà ta xưa gọi là “nói cỏng”. Bây giờ người ta nôm na gọi là khoe của.

Tháng 7.2013

Đỗ Đức

>> Về hưu
>> Ông chồng về hưu
>> Người Mỹ về hưu sớm

Bình luận

User
Gửi bình luận
Hãy là người đầu tiên đưa ra ý kiến cho bài viết này!

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU