Những mạch gạch tháp xuân - Thơ của Chế Diễm Trâm

0 Thanh Niên
Xin dành trọn chín mươi buổi chiều xuân
Lặng yên chiêm ngưỡng sắc xuân tháp cổ
Tháp không là sinh thể cô đơn
Bởi đời là cộng sinh của những gì tưởng chừng là trái ngược
 /// MINH HỌA: TUẤN ANH - MINH HỌA: TUẤN ANH
MINH HỌA: TUẤN ANH
Đã đi hết mùa mưa ẩm lạnh
Những mảng rêu mờ xanh bong tróc lần hồi
Đang độ hoa của những cành cỏ chỉ
Bên nhành bồ đề ngơ ngác mấy lá non tơ 
 
Đó là lúc những hạt cỏ đang cất lên tiếng hát khẽ khàng 
Bên đôi ba lá bồ đề tựa lời kinh vẳng vọng từ Phật viện Đồng Dương
Những hạt cỏ, hạt cây con sẻ nâu kiếm ăn tình cờ để rơi trên bờ gạch
Con sên tình cờ bò qua ôm vào khe gạch ẩn dưới vòm tháp 
Mạch gạch cổ im sâu bao dung tất cả
Một ít đất mủn từ thân gạch 
Cho hạt bám vào 
Những mạch gạch trống 
Thổi gió qua những khe gạch cho hạt cựa mình 
Vượt qua mùa đông lạnh ẩm
Để bất chợt chiều xuân 
Nhành bồ đề vươn vài ba chiếc lá
Như những sinh thể hình giọt nước buông lơi nhẹ êm và thánh thiện 
Những cọng cỏ chỉ thẹn thùa bung hoa lấm tấm
Những bông hoa bé xíu nhưng thì thầm mãnh liệt 
Làm xanh êm thân tháp 
Làm từ bi những mạch gạch Chăm  

Xin dành trọn chín mươi chiều xuân như thế 
Cảm nghe những mạch gạch Chăm tĩnh mặc
Đang say mê bản tụng ca vô ngôn 
Về mạch sống - mạch xuân dịu dàng và tự nhiên nhất…

Bình luận

User
Gửi bình luận
Hãy là người đầu tiên đưa ra ý kiến cho bài viết này!

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU