Nhàn đàm: Trở lại hồ Tịnh Tâm

0 Thanh Niên
Trở lại hồ Tịnh Tâm ở Huế vào buổi sáng chớm xuân, tôi bắt gặp một khung cảnh tiêu sơ với con đê có những chiếc cầu nên thơ bắc sang đảo Phương Trượng và đảo Bồng Lai. Trong khí lạnh se sắt, chiếc cầu vắng khách như vui mừng theo từng bước chân người đến. Nơi đây vẫn đang được tiếp tục chỉnh trang.
Mùa xuân bắt đầu trở về, những cây mộc thẳng hàng mảnh khảnh nở hoa trắng tinh khiết trên đảo Bồng Lai. Thêm những cụm hoa pháo màu đỏ chói, hoa ngọc nữ trắng có điểm sắc đỏ. Đây đó có những hòn giả sơn đứng trơ trọi. Hồ vắng nên thanh tịnh lạ thường, thỉnh thoảng có những bóng người thấp thoáng ven hồ với công việc chăm sóc cây cảnh.
Từ lúc còn nhỏ tôi thường cùng em tôi đến bên hồ, đứng ở vòng tường gạch có cửa Hạ Xuân ở phía nam (cũng là hướng có đảo Bồng Lai trên hồ). Các cửa khác ở vòng tường bao quanh là Đông Hy ở phía bắc, Xuân Quang ở phía đông và Thu Nguyệt ở phía tây. Tôi nhớ khi sen nở vào mùa hạ, không thể cưỡng bước chân đến bên hồ để cảm nhận hương sen thanh khiết, chỉ còn biết tĩnh tâm hít thở thật sâu mùi hương ấy. Rồi màu lá sen xanh rời rợi dâng lên không gian, để những đóa hoa cùng hòa điệu, lan truyền sự ung dung tự tại cho bao người chung quanh. Phải chăng sen là yếu tố góp phần làm cho hồ trở nên đặc biệt thêm. Tự bao giờ, sen hồ Tịnh đã ở trong tiềm thức của nhiều người. Kể từ năm 1822, vua Minh Mạng đã cho xây lại cảnh quan của hồ từ hồ Ký Tế, dành chỗ làm kho thuốc súng và diêm tiêu. Đến năm 1838, đã di dời các kho, sửa sang tôn tạo lầu các, làm tăng thêm vẻ thanh nhã cho nơi chốn nghỉ ngơi, di dưỡng tinh thần (theo Wikipedia).
Tôi bước từng bước nhỏ lên đảo Bồng Lai, nhìn ra các phía hồ, để còn thuật lại cho người bạn ở phương xa ngày xưa có nhà của cha mẹ ở sát cạnh bên hồ. Bạn từng nói rằng khi bạn đã rời xa đất nước, nhớ hồ mang tên Tịnh Tâm đã giúp cho bạn lấy lại được sự quân bình trong tâm mỗi khi gặp phải giông gió đảo điên trong cuộc sống. Mặt hồ đẹp, an lành, ít xao động đã có mãnh lực mang lại cho bạn một sức mạnh tinh thần để sống và bước tiếp. Vâng, tôi đang làm kẻ ghi nhận cho bạn, cả một mặt hồ im lặng, phản chiếu phong cảnh ven hồ và cả trời mây, không những thế, còn mang chứa những mầm sen ở đáy hồ dành cho mùa sắp đến.
Riêng tôi, từ một sự tình cờ bất ngờ, được một họa sĩ vẽ tranh thủy mặc ở thành phố tặng cho bức chữ mang tên Tịnh Tâm. Hồ Tịnh Tâm? Tịnh Tâm cho mình ư? Mình đã Tịnh Tâm chưa? Thì ra, Tịnh Tâm là tất cả ý nghĩa của sự an tĩnh trong tâm.
Rồi tôi rời xa hồ như tất nhiên phải thế. Buổi sáng có những điều đã bắt gặp bên hồ và cả những ảnh ảo khó nắm bắt mà rất đẹp ở lòng hồ, như một nỗi hoài vọng. Có những dấu chân kỷ niệm ở nơi đây và có cả niềm hy vọng hồ sẽ được lưu dấu những vết tích có từ xa xưa, hồ là một chứng nhân từ quá khứ còn sống với hiện tại trong ý nghĩa lưu truyền vẻ đẹp của thiên nhiên và sự tĩnh mặc đáng quý.

Bình luận

User
Gửi bình luận
Hãy là người đầu tiên đưa ra ý kiến cho bài viết này!

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU