Ngã ba sông - Truyện ngắn của Vũ Ngọc Giao

23/08/2020 06:30 GMT+7

Chị đi trước, lưng áo đẫm mồ hôi, mái tóc dài cột vổng đong đưa theo bước chân nhún nhảy, đến bến đò ngoái lại thấy anh còn loay hoay với giỏ bắp mới hái. Đò cập bến, tiếng máy nổ phành phạch ồn ã một khúc sông.

- Đò qua rồi, anh về đi! - Chị cười, giơ tay vẫy vẫy.
- Bắp mới hái trên biền - Anh đưa cái giỏ nặng trịch nhìn chị âu yếm - Xách nổi hông? Nói má anh gửi lời hỏi thăm, cuối tháng này xong việc anh qua chơi.
Chị quay đi nhìn khúc sông mù mịt khói.
- Anh đừng qua... má không vui.
- Ừ… vậy - Giọng anh như gió thoảng, buồn thiu.
Anh đứng nhìn chị xuống đò, cuộn khói đen sì phụt ra, phành phạch bay là là trên sông. Con đò chật kín người tròng trành trong chiều muộn, ra giữa dòng anh còn thấy chị ngoái lại cười, đôi môi bậu khi cười cũng buồn rượi.
Đò chạy dọc bãi Bói, chiếc áo màu cánh gián của chị nhòa dần rồi mất hút. Chị và anh, như những đứa trẻ nơi này, sinh ra và lớn lên bên bến sông. Nhà chị cách nhà anh một quãng đồng và con sông rộng. Anh có họ đằng nội với chị. Hồi nhỏ mỗi năm vào ngày giỗ hội anh lại theo má qua sông, còn nhớ ngày đó chị là con bé gầy nhom, môi hồng tươi hay cười. Lần nào thấy anh qua cũng lăng xăng bắt anh làm cho con diều cong cong thả đồng. Vậy mà giỗ hội năm đó anh không còn thấy con bé lăng xăng nữa, lúc má con anh sửa soạn về, con bé ra chào, anh sững sờ đứng ngó trân trân. Con bé gầy nhom ngày nào giờ phổng phao, đằm thắm, mặn mà. Anh nhìn con bé, mắt bỗng dờn dợn chẳng dám nhìn lâu.
- Anh Hai ơi! - Tiếng con
Út gọi.
Anh nấp sau vạt bắp tủm tỉm cười nhìn con Út chạy quanh, một lúc nghe bước chân lại gần, thấy anh nó phá lên cười:
- Anh Hai ngồi đây mà em tìm muốn chết!
- Ủa, tưởng em lên biền cắt cỏ chớ, tìm anh chi vậy?
- Má biểu tìm - Con Út hạ giọng - Má nói đưa chị Lành ra bến rồi về chớ ở chi ngoài đó.
Anh lặng thinh nhìn bến đò chiều vắng hoe. Chuyến chị lên là chuyến cuối, đò về neo bến bên kia. Con Út len lén nhìn anh Hai, gương mặt anh nó trong chiều muộn buồn thiu, ráng chiều in xuống sông, hắt lên gương mặt lấp loáng.

Minh họa: Văn Nguyễn

Trong nhà con Út thương anh Hai nhất, ba má đẻ bầy con, có mình nó con gái. Anh Ba, anh Tư, anh Năm lên thành phố trọ học rồi kiếm việc làm thêm, mỗi năm chỉ về vào kỳ nghỉ hè, rồi lại đi. Học hết cấp ba anh Hai ở nhà, nói ở nhà phụ ba má chuyện ngoài đồng, ba má ngày càng già yếu, anh đi rồi mấy lứa bò ai lo. Trong nhà anh Hai cưng nó nhất, từ lâu nó đã biết anh Hai thương chị Lành, nhưng nó giấu không nói ai hay. Có lần tình cờ nó nghe má nói với ba chuyện này, ba nó gầm lên: “Xa đến đâu cũng vẫn là có họ!”, hóa ra ba má nó biết hết.
Con gái làng nó đẹp, đi đâu người ta cũng khen. Anh nó ngày hai buổi, sáng ra đồng, chiều lên biền, thấy gái làng cũng như không. Hôm trước con Út nghe bà Sáu Hân thầm thì với má, bà nhắm chị Tâm xóm trên cho anh Hai. Chị Tâm trạc tuổi chị Lành, lanh lợi giỏi giang lại có tiệm làm tóc trong xóm, nghe đâu chị Tâm cũng để ý anh Hai từ lâu. Mỗi khi thấy bóng anh Hai trên biền vác cuốc về chị thường kiếm cớ ra đứng xớ rớ bên hàng rào đợi anh đi qua rồi cười thiệt tươi. Lần nào anh Hai cũng cười lại rồi đi luôn. Con Út biết, giờ có mười chị Tâm thiệt đẹp cũng chẳng ăn thua.
Chiều nay thấy anh Hai buồn nó cũng buồn cắn móng tay nhìn ra bến, chùm thù lù anh hái cho nó cũng chẳng buồn ăn. Nó nhích lại gần cầm tay anh lắc lắc, nói như thằng bạn thân:
- Hai à, Hai quên chị Lành đi, thương có được đâu, có duyên không nợ mà thương chỉ khổ thân mình - Nói rồi nó mơ màng ngước nhìn đám mây.
Anh Hai tư lự nhìn ra khúc sông, quay qua cốc nhẹ lên đầu nó, đứng lên phủi áo:
- Về thôi Út, má chờ!
Nó chưng hửng đứng lên hấp tấp theo sau. Hai anh em về đến đầu ngõ đã thấy má chờ ở cửa, hớt hải chạy ra thì thào:
- Chớ anh em bay làm chi ngoài bến? Cái con Út, má biểu kêu anh về, rồi nó đi luôn đến giờ, lẹ lẹ vô ăn cơm, ba mày chờ ổng sừng sộ má “con hư tại mẹ”.
Con Út biết không khí gia đình đang căng, nó nhanh nhảu xuống bếp bưng mâm cơm má đã sắp sẵn đặt lên tấm phản giữa nhà. Ba lặng thinh ăn không nói một lời, ông lua một chặp đã hết ba chén cơm, con Út biết chuyện ngồi im re chớ không rổn rảng như mọi ngày. Cái bóng đèn tròn vàng chạch trong buổi chạng vạng không đủ sáng gian nhà giữa, lua cho xong chén cơm anh Hai mệt mỏi đứng lên.
- Hai, ngồi xuống đó ba nói chuyện! - Ba nó chỉ cái ghế. Mặt ông lúc có chuyện đanh lại, từ nhỏ anh em con Út đã biết sợ, mỗi khi có chuyện ông mời con cái ngồi như người lớn.
Anh ngồi xuống ghế nhìn ba chờ đợi.
- Chiều ni con đi đâu mà chạng vạng mới về? - Ông biết nhưng vẫn hỏi, ba con Út có cái tính lạ lắm.
- Dạ con đưa em Lành ra bến - Anh nhìn ba, trả lời rành rọt.
- Ờ, vậy con với con Lành là sao? - Ông thủng thẳng.
Anh yên lặng cúi xuống tránh cái nhìn của ông, ngón chân cái di di trên nền xi măng như cái hồi con Út tới lớp cô kêu lên bảng mà không thuộc bài.
- Ba cấm! Nghe rõ chưa?! - Ông gằn giọng - Ba đã nói chuyện với con, nhà mình với nhà đó xa đến mấy cũng là họ, luật không cấm đến nhưng cả cái làng này sẽ cười vô mặt ba má. Con hiểu chưa?
- Ba! Con biết, nhưng
con với Lành… - Anh nhìn ba khẩn khoản.
- Im ngay! - Ông đập xuống phản cái “rầm”, chén bát rung loảng xoảng - Tao cấm!
* * *
Cuốc xong đám bắp, trời đã chiều. Biền vắng hoe, anh dõi mắt ra sông. Lâu rồi không thấy chị qua, nghe chừng chú thím bên đó biết chuyện anh với chị thương nhau, lại nghe ba đánh tiếng. Lũ cò từ cánh đồng bên bay qua tìm mồi sà xuống cả đàn, chiều nào giờ này anh cũng ngóng xuống bến, khi chuyến đò cuối neo bến bên kia anh mới vác cuốc lững thững về. Ba má dạo này đi đứng khó khăn vì căn bệnh thấp khớp, con Út năm nay thi trường huyện, nó cắm mặt học suốt ngày, sức vóc lại yếu, việc ngoài đồng, trên biền anh cáng đáng hết. Bãi Bói bên sông vọng lên tiếng con bìm bịp kêu nghe buồn hiu hắt. Ngồi đây mà anh nhớ chị, thương đôi mắt trong veo lúc nào cũng nhìn anh chờ đợi, thương cái miệng lúc cười cũng buồn rượi.
- Anh Hai ơi! - Tiếng con
Út gọi.
Chắc bị ba má la rầy nên lại đi tìm anh, anh cười thầm cúi xuống nấp bên con mương.
- Anh Hai ơi! - Tiếng con Út lần này nghe thất thanh.
- Chi vậy Út? - Anh đứng lên, phủi bụi đất bám trên mặt nhìn con Út cười cười.
- Anh Hai! Chị Lành… chị Lành - Giọng con Út run run.
- Chị Lành làm sao? - Anh hốt hoảng lắc vai Út.
- Chiều ni dưới bến mấy cô qua bỏ hàng nói ngày mai là đám chị Lành.
- Cái gì? - Anh nhìn con Út trân trân.
- Ngày mai là đám cưới chị Lành, nghe đâu chỉ lấy anh Tân con ông Ba Túc ở xóm bên.
- Thiệt hông, Út?
- Thiệt mà, bà Sáu Hân làm mối, mấy cô còn nói ba mẹ chị Lành ưng đám ni lắm, anh Tân là giáo viên trường huyện - Con Út nói rồi bỏ chạy một hơi, không dám đứng lại nhìn anh Hai đang chết lặng...
* * *
Mới đó đã ba năm.
Con trai chị lên hai. Cũng lâu rồi chị không qua sông. Nhiều lần chị tần ngần xuống bến, nửa muốn qua, nửa lại thôi. Nhớ ngày cưới chị, đàng trai qua từ sớm, ngoài bến tấp nập, tiếng ghe máy đò dậy cả một khúc sông, đám con nít trong làng rủ nhau ra coi cô dâu chú rể, cười nói râm ran. Chị mặc áo dài hồng tươi, khăn đóng cô dâu. Xe chạy đến ngã ba sông chị nhìn qua bãi Bói, thấp thoáng bóng ai như anh đang đứng trên biền, lặng lẽ.
Gia đình chồng khấm khá, chồng cũng hiền lành nên chị nhàn tấm thân. Chợ búa đã có mẹ chồng, ngày ngày chị chỉ chăm con, giặt cho chồng cái áo. Tưởng như cuộc đời chị được sắp đặt gọn ghẽ. Hôm qua chị ra chợ về gặp mấy đứa bạn hồi nhỏ cùng xóm, tụi nó xuống bến mua bán, nhìn đứa nào cũng lam lũ. Chị dừng lại hỏi thăm, tụi nó khen chị số sướng gặp được bến trong. Chị im lặng mắt chấp chới ra sông.
Chồng chị sắm chiếc ghe nhỏ cho chị qua lại khúc sông khỏi chờ đò. Từ dạo sinh con chị ít qua sông mua bán. Neo ghe vào cây sào chị lên bờ. Nhà anh ở đằng kia, lâu rồi chị không được tin gì của anh, gặp con Út ngoài bến nó cũng chạy ù đi không kịp cho chị hỏi thăm câu nào.
- Lành hả con? - Tiếng má anh từ nhà sau vọng lên.
- Dạ bác, con mới qua.
Chị ngồi yên nhìn căn nhà vắng, cái áo làm đồng anh treo trên móc chưa kịp giặt còn lấm lem, gió thổi qua bay phất phơ. Nhớ mưa lụt năm đó chị theo đám con nít trong làng đi bơi ghe, anh biết được tới dỗ dành cõng chị về đưa cho má, còn dặn “Thím đừng la em Lành tội nghiệp”. Ngoài sân cây trang ra bông đỏ rực, nhớ hồi anh trồng nó còn thấp lè tè giờ đã cao quá hàng rào. Chị ngồi đây mà nhớ ngày cũ, đôi vai gầy rung lên. Chị khóc.
Má anh đứng sau lưng chị từ lúc nào.
- Thằng Hai cứ ở vậy không chịu lấy vợ, có nhiều đám bác ưng mà nó đâu ưng - Giọng bà buồn như gió thoảng.
Căn nhà bỗng tối xuống, chị nhìn ra. Anh đứng ở cửa áo quần lấm đất. Ba năm rồi sao? Chị đứng lên, đôi chân run run chẳng thể lại gần anh.
- Lành! - Tiếng anh bật ra rồi nghẹn lại.
Anh lặng lẽ nhìn chị ôm cái áo đi làm đồng của anh, nước mắt chị rớt xuống ướt đẫm. Anh cười quay quắt, nhìn thiệt thương.
- Coi kìa, làm mẹ rồi còn khóc! - Anh chọc cho chị cười.
Chị đưa tay quệt nước mắt ngó ra sân. Má anh kiếm chuyện xuống bếp, tiếng thở dài của bà thườn thượt.
- Thôi em về, em ở chơi từ chiều giờ - Chị đứng lên, xuống chào má anh rồi quày quả cầm cái nón tất tưởi ra ngõ.
Chị đi trước, mái tóc không cột vổng đong đưa như ngày trước, giờ nó được vấn ra sau gáy, vội vàng. Anh đi sau, cái dáng gầy gầy khiến anh thắt ruột vì thương.
- Em về đây! - Đến bến sông chị đứng bên anh thật gần - Anh lấy vợ đi… cho hai bác vui.
Anh lặng thinh giúp chị đẩy mái chèo ra xa.
- Em về bên đó… người ta... có thương hông? - Anh rưng rưng nhìn chị đang cúi đầu
yên lặng.
Chị gật, mắt dân dấn nước. Ghe ra giữa dòng bóng chị mờ dần, bóng anh còn chênh vênh bên bến. Tiếng mái chèo quạt nước ì oạp trong chiều muộn, mắt chị mênh mang. Chị biết anh còn ra bến ngóng một con đò bên kia sông. Vậy chớ anh có biết, hồn chị cũng đã chảy vào sông? Những ngày trước, chiều nào xong việc chị cũng kiếm chuyện lên ghe chèo ra giữa dòng rồi đến bên bãi Bói um tùm tìm chỗ vắng. Bên cây sào neo chị thõng chân khua nước cho đến khi tiếng con bìm bịp kêu chiều mới thẫn thờ gỡ neo trở về…
Bên kia sông anh có biết, con đò chiều nay dùng dằng rồi thôi cập bến ở ngã ba sông…
Top

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.