Hỡi các tín đồ của thịt chó, cứ ăn thoải mái đi!

360
'Vậy những người nuôi sẽ an táng chúng cách nào? Chôn, hỏa táng hay thủy táng như các bạn Ấn Độ làm với bò? Hay vứt vào đống rác? Sao lại từ chối cách ít tốn kém nhất là 'khẩu táng' kèm với riềng và lá mơ?'.

"Vậy những người nuôi sẽ an táng chúng cách nào? Chôn, hỏa táng hay thủy táng như các bạn Ấn Độ làm với bò? Hay vứt vào đống rác? Sao lại từ chối cách ít tốn kém nhất là “khẩu táng” kèm với riềng và lá mơ?".

>> Tại sao người ta có thể ăn thịt bạn thân của mình?

Việc Liên minh Bảo vệ Chó châu Á (ACPA) đưa ra con số: 5 triệu con chó bị ăn thịt hằng năm ở Việt Nam, đồng thời kêu gọi bảo vệ loài động vật này tại Việt Nam khiến các bên có liên quan, liên đới rất quan tâm. 

 Ai kiểm dịch thịt chó
Thịt chó được bày bán tại lề đường - Ảnh: Hoài Nam

Người phản đối việc ăn thịt chó liền có dịp để tuôn trào phản ứng và cảm xúc. Họ nói rằng tại sao lại ăn thịt chó trong khi không thiếu các nguồn thực phẩm khác; rằng ăn thịt chó là man rợ, vô nhân đạo… vì con chó là bạn trung thành, thông minh, tin cậy và gần gũi nhất của con người.

Đầu tiên, tôi nói chuyện trên trời dưới đất

Mọi sự vật tồn tại bởi vì nó hợp lý.

Trong tự nhiên, cây cỏ làm thức ăn cho sâu bọ, sâu bọ lại làm mồi cho chim chóc, rồi cá nhỏ làm thức ăn cho cá lớn, thú nhỏ làm mồi cho thú to... và cuối chuỗi thức ăn đó là con người. Đến lượt con người lúc nào đó lại làm thực phẩm cho các loại côn trùng hoặc các sinh vật nhỏ bé hơn là các loài vi khuẩn, nhưng hiện tại - tạm thời Tạo hóa đã cho chúng ta vị trí cao nhất trong cái chuỗi thức ăn kia. Đó là sự thật không thể chối cãi. Đó là qui luật cân bằng của tự nhiên. Và nó hợp lý nên nó tồn tại.

Nhu cầu ăn uống hay ẩm thực là nhu cầu cơ bản và gắn liền với đời người. Và ẩm thực là một yếu tố của văn hóa, chứ không phải của đạo đức hay khoa học. Mà văn hóa thì chỉ có khác biệt với tương đồng, chứ không có khái niệm thấp cao hay sai đúng.

Tôi từng nghe nói rằng xưa rất xưa có một chủng tộc nọ, khi một người thân trong gia đình qua đời, thân nhân cắt thịt người đó cho từng thành viên trong gia tộc nhấm nháp để bày tỏ tình yêu, lòng kính trọng và sự thương tiếc (1).

Như vậy, việc người ta ăn thịt một sinh vật, có khi là đồng loại, từng được xem là một nghi lễ, một biểu hiện của tình cảm (có thể là yêu hoặc ghét như “ăn gan uống máu kẻ thù”), chứ không hẳn chỉ vì thiếu thức ăn.

Chuyện gì xảy ra nếu tất cả chúng ta không ăn thịt?

Ngày nay, những người ăn chay kêu gọi mọi người ăn chay để giảm thiểu việc giết thịt động vật. Giả dụ bỗng một ngày đẹp trời, toàn bộ loài người không ăn thịt động vật nữa thì sao?

Khi không bị giết thịt, động vật sẽ sinh sôi nảy nở nhanh gấp nhiều lần hiện tại, các loài thú ăn thịt không còn sự cạnh tranh vô đối của con người sẽ tăng số lượng một cách chóng mặt.

Hãy nhớ: con vật ăn thịt - chứ không phải là con vật ăn cỏ - bao giờ cũng là con vật mạnh nhất trong thế giới của nó: cá mập là chúa tể đại dương, cọp là vua của rừng, sư tử là lãnh chúa của đồng cỏ.

Vì chỉ có con người mới bảo nhau đừng ăn thịt nữa. Thú hoang nó đâu có bảo nhau làm vậy? Khi đạt tới một số lượng nào đó và không đủ thức ăn, rất có thể chúng nhắm tới con người? Và việc một loài ăn thịt nào đó thay chỗ chúng ta trong chuỗi thức ăn kia là có thể tưởng tượng được.

Một lần nữa: tự nhiên đã sắp xếp như vậy!

Chẳng phải vô tình mà tự nhiên đã sắp xếp cho hầu hết các loài vật được con người thuần hóa khả năng sinh sản mạnh mẽ hơn các loài thú hoang. Heo, gà, mèo, chó đẻ nhanh và đẻ nhiều hơn beo, gấu. Thời điểm được thuần hóa càng sớm thì càng mắn đẻ. Chó, lợn, gà đẻ nhiều hơn ngựa hay voi.

Đó hầu như là một ân sủng dành cho con người. Con người có công chăm sóc nuôi nấng thì được thu hoạch.

Bây giờ nếu không ăn thịt chúng nữa, đồng nghĩa chúng ta cũng không đủ khả năng nuôi chúng nữa, dù là làm thú cưng. Thử tưởng tượng khối lượng chuồng trại và thức ăn phải cung cấp cho số lượng tăng và chỉ có tăng của chúng.

Đến chuyện ăn thịt chó ở Việt Nam

ACPA cho biết 5 triệu con chó bị ăn thịt mỗi năm tại Việt Nam. Ví dụ các môn đệ của món “mộc tồn” bỗng dưng quay lưng với chó, điều gì sẽ xảy ra?

Nếu không bị ăn thịt, 5 triệu con chó kia sẽ sống thọ tối đa khoảng vài chục năm (2). Nếu không triệt sản, dễ dàng tính ra số lượng của chúng sẽ tăng lên bao nhiêu sau một năm, hai năm và vài chục năm? Các bạn, những người bảo vệ chó, sẽ phải làm gì? Các bạn sẽ nói, không sao, chúng tôi sẽ lo được hết, sẽ nhường thức ăn chỗ ở cho chúng, sẽ tiêm phòng và tẩy giun đầy đủ, sẽ hốt phân cho nó, v.v và v.v. Với tính thiếu cẩn thận của người Việt, tôi nghi ngờ điều đó. Các bạn lo cho người còn chẳng xong!

Tất nhiên, cũng sẽ có một phần không nhỏ trong số đó chết theo cách tự nhiên. Vậy những người nuôi sẽ an táng chúng cách nào? Chôn, hỏa táng hay thủy táng như các bạn Ấn Độ làm với bò? Hay vứt vào đống rác? Sao lại từ chối cách ít tốn kém nhất là “khẩu táng” kèm với riềng và lá mơ?

 Hỡi các tín đồ của thịt chó, cứ ăn thoải mái đi! - ảnh 2
Một số du khách Tây cũng không ngần ngại, thậm chí thích thú khám phá món thịt cầy - Ảnh: T.Giáp

Thực ra, lâu nay ông bà ta vẫn xem chó như các loài gia súc khác như trâu bò ngựa... Tức là ngoài làm công cụ lao động thì còn là nguồn cung thực phẩm bổ dưỡng. Nhiều người đặc biệt thấy khoái khẩu với thịt chó, không loại thịt nào hơn được (3). Đó là khẩu vị, là sở thích. Và chẳng ảnh hưởng tí gì đến hòa bình thế giới, đến tồn vong nhân loại.

Nghĩa là yêu vẫn yêu mà ăn vẫn ăn. Cho đến khi người phương Tây đến “khai hóa”, các bạn bắt chước yêu động vật và quyến luyến tình cảm hơn với chó mèo. Các bạn bắt đầu nhìn thấy hình ảnh ghê sợ của cái đầu lâu con chó qua máy ảnh của các bạn Tây ba lô. Các bạn bắt đâu ghê sợ mùi riềng, mùi mắm tôm, những thứ mà trước đây nếu không thích các bạn cũng chẳng ghét.

Và phim ảnh sách báo phương Tây càng tô đậm thêm nhãn quan đó. Tất nhiên, cái gì tốt đẹp thì nên học.

Nhưng, đem chuẩn mực của người Tây mà bảo rằng ăn thịt chó là dã man, là bản năng thấp kém thì quả là đi ngược với tinh thần văn minh của họ. Vì họ luôn tôn trọng sự khác biệt. Chúng ta bị người phương Tây kỳ thị vì nhiều thói hư tật xấu khác chứ không hẳn vì ăn thịt chó.

Tuy nhiên, tôi nghĩ các bạn thích thịt chó nếu có đối tác là người phương Tây thì cũng nên kín đáo cất giữ sở thích của mình, nhất là khi nó lại đi liền với những gia vị nặng mùi. Bạn kín đáo vì bạn tôn trọng họ chứ không phải vì sợ họ đánh giá.

Như nhiều người đã nói, chúng ta chỉ có thể đòi hỏi các quán thịt chó phải có nguồn cung chính đáng và đảm bảo an toàn vệ sinh thực phẩm. Chúng ta chỉ có thể lên án và trừng phạt những kẻ trộm chó cướp chó - một dạng trộm cướp tài sản - chứ không thể lên án hoặc miệt thị sở thích ăn uống của người khác.

Phạm Quy (*)

(*) Bài viết thể hiện văn phong và góc nhìn của tác giả, là thợ thủ công, blogger sống và làm việc tại TP.HCM

------------------------

(1) Endocannibalism là thuật ngữ chỉ tập tục ăn thịt người chết. Các nhà nghiên cứu tin rằng một số bộ tộc ở Nam Mỹ, chẳng hạn như người Mayoruna, đã từng hoặc vẫn còn thực hiện tập tục này.

(2) GS.TSKH Đặng Huy Huỳnh, Chủ tịch Hội Động vật học Việt Nam, cho biết: Tuổi thọ tối đa của chó có thể lên tới vài chục năm. (Kienthuc.net.vn)

(3) Nhiều nhà văn, nhà thơ Việt Nam đã viết về thịt chó; chẳng hạn “Thịt cầy” của nhà văn Võ Phiến.

>> Phản ứng dữ dội lễ hội thịt chó
>> Sao không kiểm dịch thịt chó?
>> Ai kiểm dịch thịt chó ?
>> Ai kiểm dịch thịt chó? - Kỳ 2: Cầy tơ 3 không
>> Ai kiểm dịch thịt chó? - Kỳ 3: Bỏ ngỏ quản lý
>> Hùn mua... thịt chó
>> Thịt chó ơi, chào mi!

Bình luận 360

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

Giang

Gửi bạn Pham Quy,

Mới vô đọc bài của bạn với ví dụ về việc ăn thịt người và bao biện coi như nó là 1 tập tục cao đẹp là tôi thấy nản, rât nản để viết tiếp những dòng phản biện với 1 cái đầu óc của 1 người tiền sử như thế. Nếu thế giới suy nghĩ như bạn thì tới ngày nay chúng ta vẫn còn những việc như đem người đi tế thần, tử hình bằng cách lăng trì, tứ mã phân thây, hoặc phụ nữ ngoại tình thì bị ném đá hoặc dìm xuống nước cho chết...

Tiếp theo là bạn (cũng như rất nhiều bạn ăn thịt chó khác) chụp mũ những người phản đối thịt chó là Âu hóa để bảo vệ cho lý lẽ của bạn. Khi tôi còn là đứa bé, sống ở dưới vùng quê hẻo lánh thì tôi đã phản đối người lớn giết con chó mà mình yêu thương để làm thịt. Đó là tình cảm đơn thuần, dù lúc đó tôi chẳng biết Âu Mỹ nó nằm ở đâu cả. Và mỗi con người có cái đầu và con tim để biết đúng sai, đơn giản là chúng tôi có trái tim nóng và cái đầu lạnh để biết cảm xúc và suy xét. Khác với nhiều người ý nghĩa cuộc sống của họ chỉ có việc ăn và ăn,

Ở Thái Lan và nhiều nước khác vẫn có rất nhiều chó hoang nhưng họ đang nỗ lực hạn chế số lượng chó hoang bằng chương trình TNR (bắt, triệt sản và thả lại chỗ cũ). Ở Mỹ họ đã kiểm soát rất tốt đàn chó hoang. Các nước văn minh sẽ làm như thế để giải quyết vấn đề, chứ không phải ăn thịt chúng.

nguyenphuchuy

hay lắm.nhân đạo vẫn là tất cả.con người không có nhân đạo thì sẽ sống theo kiểu máy móc.ỷ mạnh hiếp yếu...cnn kiến còn muốn sống thì huống chi là con chó.

thinh

tôi đồng ý với ý kiến của bạn. không nên nói với những người không có trái tim và tình thương. quan điểm của những người thèm thịt chó. người ta nói khôn nói ko lại mà dại nói ko rồi

Thích thịt chó

vâng, các nước phương Tây rất nhân đạo với chó và mèo. Đã yêu thương lại chăm sóc chúng nó, cho chúng nó cái ăn chỗ ở, coi nó như bạn. Nhưng mà nhân đạo nhất là tự cho mình cái quyền tước luôn cái thứ cao quý nhất của thiên nhiên ban tặng cho động vật đó là : sự sinh sản để duy trì nòi giống => các nước phương Tây rất ư là nhân đạo. Chắc sau này có cái máy chuyển đổi ngôn ngữ cho động vật, lúc đó chắc mấy con chó nó sẽ tỏ lòng biết ơn cái đám thiến nó lắm ấy chứ nhỉ. Vâng, thiến mất bộ phận sinh sản là nhân đạo.

Tuấn Anh

bạn có biết "ở Mỹ họ xử lý rất tốt những đàn chó hoang" như thế nào ko??? Họ giết! Bởi vì chó hoang gây hại cho con người! Làm gì có chuyện thả lại chỗ cũ, họ nhốt bầy chó vào phòng kín, xả khí ga và thiêu tập thể!

Pavel

ai ăn gì là việc của họ, miễn không phạm pháp, không vi phạm đạo đức

Rùa

sặc mùi biện hộ và lý sự cùn của một kẻ ghiền thịt con vật nuôi trung thành nhất với con người !

Phan Minh Hưng

Nếu bạn yêu quý chó như vậy, sau này, bạn không nên gọi là "con chó" mà là "bạn chó" thì sẽ phù hợp hợp. Vì dùng từ "con" chỉ để ám chỉ con vật thôi. Tôi không ăn thịt chó, nhưng tôi không trách người ăn thịt chó, hãy đễ mỗi người sống theo cách của mình, và hãy tôn trọng người khác.

HoangDuong

BẠn cứ thử nuôi một con lợn như cách bạn nuôi một con chó xem sao ? Nó cũng y như con chó !

Nguyen

ai yêu thì yêu, ai ăn thì ăn, không dính dáng tới nhau.

Vivian

tất cả mọi hành động của đều có quả báo, bạn có tin hay không thì quả báo vẫn đến với bạn mà thôi, làm tốt thì gặp may mắn, làm ác thì nghiệp chướng sẽ đến. Không phải tự nhiên mà người ta phản đối việc ăn thịt chó, tại sao ăn thịt heo, thịt bò,.... người ta không phản đối, còn thịt chó thì lại phản đối ?

Hải

Người văn minh không bao giờ miệt thị sự khác biệt. Người Việt lại coi con TRÂU mới là con vật nuôi trung thành và là đầu cơ nghiệp. Còn con CHÓ chỉ là vật nuôi để ăn thịt.

dan

Khi con người còn thiếu ăn thì phải ăn bất cứ thứ gì để sống. Đó là sự đấu tranh sinh tồn ở thời ăn lông ở lỗ. Thời đại văn minh hiện nay, cái ăn không còn là sự lo lắng thái quá của loài người trong đó có người Việt Nam bởi vì đã có nhiều loại thức ăn thay thế. Vì vậy, thế giới văn minh đã giã từ thịt chó và họ coi chó như người bạn. Việc họ góp ý với người Việt đừng nên ăn thịt chó nữa là mong muốn người Việt sống văn minh hơn chứ không phải họ nhạo báng cái thứ văn hoá" ăn lông ở lỗ" mà những kẻ kém hiểu biết nhưng bảo thủ muốn duy trì nó. Đừng mang cái thứ văn hoá "mắm tôm" ra mà biện hộ cho một thói quen ẩm thực man rợ và bẩn thỉu như thế. Thật kinh tởm khi nhìn thấy những khuôn mặt đỏ bừng vì bia rượu ngồi xổm trước mẹt thịt chó mắm tôm mà chém gío sau đó về nhà áp cái mùi mắm tôm pha mùi hôi thịt chó vào mặt vợ con. Thế mà gọi là văn hoá à?

Mi

Đúng. Chuẩn không cần chỉnh.

Phạm Đức Việt

Nhà văn viết bài này với cách nhìn bảo thủ, chậm tiến và không muốn tiếp thu cái mới. Một người không muốn phát triển để có thể tốt hơn. Hãy nhìn vào cộng đồng thế giới người ta đang kêu gọi gì ? Nào là không du lịch Việt Nam vì nạn tiêu thụ sừng tê giác, nào là con người VIệt Nam man rợ ăn cả thịt " bạn " mình, Tác giả có bao giờ ra nc ngoài và nhìn vào cách đối xử của người nước ngoài khi họ biết mình là người Việt Nam ? một số nhà hàng người Nhật cấm không cho người VIệt Nam vào ăn, Một số nhà hàng CHâu Âu ghi hẳn = tiếng việt để nói họ không muốn tiếp khách Việt Nam, nào là thái tử anh nói = tiếng Việt để lên án việc bảo vệ động vật ? Có vui không, đẹp mặt không, hãnh diện không ? Trong hơn 200 đất nước tại sao riêng con người Việt Nam lại bị đối xử như thế ? tại sao ? Liệu tác giả có hiểu không hay chỉ ngồi đấy nói hiêu nói vượn ? Tôi quá thất vọng ví cách nhìn nhận cũng như lối hành văn của tác giả bài báo. Con người ta luôn thay đổi để phát triển chứ không thể trì trệ, bảo thủ ôm lấy những phong tục tập quán không phù hợp với cuộc sống hiện đại. Con người càng ngày càng cần cư xử văn minh hơn học một cách sống lành mạnh hơn, vì cộng đồng hơn. Có như thế đất nước mới tiến bộ, mới phát triển được. CHúng ta còn phải cố gắng rất nhiều mới thay đổi được cách nhìn nhận của bạn bè thế giới đối với Việt Nam.

Năm Nổ

Tôi thấy hầu như những ai ăn thịt chó đều có tâm rất máu lạnh, thông thường họ vô cảm, cảm xúc gần như chai sạn và cứng đơ, họ không bao giờ có chút tình đối với xung quanh, họ sống rất thực dụng ...

Hưng

quá sai lầm khi nghĩ vậy nhé.

chí trung

Xuống đáy giếng mà ngồi đi...!
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU