Đừng mong bình đẳng khi phụ nữ vẫn lệ thuộc vào đàn ông

3 Thanh Niên Online
Có kỷ niệm ngày 8.3 rầm rộ thế nào cũng chẳng mang lại sự bình đẳng cho phụ nữ nếu bản thân phụ nữ vẫn nhìn vào đàn ông để… sống.
Minh họa của Shutterstock Minh họa của Shutterstock
Minh họa của Shutterstock
Ý nghĩa của ngày 8.3 là gì? Tôn vinh phụ nữ tức là mua hoa, mua quà tặng họ? Tức là đàn ông vào bếp nấu ăn để phụ nữ có cơ hội thưởng thức hoặc đi chơi?... Tất cả đều chỉ là hình thức.
Một lần, khi mở cửa nhìn ra ngoài, tôi giật mình hấy cô bạn hàng xóm cúi xuống cởi giày cho chồng khi anh chồng vừa về đến cửa. Anh chồng thản nhiên nhìn vợ làm, chẳng chút áy náy nào hiện lên trên nét mặt. Còn cô vợ thì trông rất vui sướng. Hình ảnh phụ nữ Nhật ngày xưa chiều chồng bỗng chốc trở về trong cảnh tượng ấy khiến tôi không thể hiểu nổi. Bây giờ thế kỷ 21 đã trôi qua gần hai thập niên, còn cô vợ hàng xóm đó vẫn đi làm mỗi ngày giống như anh chồng chứ không phải ở nhà nội trợ chờ chồng đi làm về.
Tất nhiên, vợ chồng họ hạnh phúc, vì chả bao giờ thấy họ cãi nhau. Nhưng người vợ có cần phải mua hạnh phúc bằng cách phục vụ chồng từ A-Z?
Những hình mẫu phụ nữ sẵn sàng thay đổi bản thân vì một người đàn ông hoặc có sẵn bản năng “phụ nữ sinh ra để phục vụ đàn ông” không phải hiếm ở Việt Nam. Chính họ đã nuôi giữ tư tưởng đàn ông mới là trung tâm của gia đình và xã hội ở đất nước này, nên cho dù một năm có vài ngày đến cả chục ngày tôn vinh phụ nữ thì cũng ví như “muối bỏ bể” hoặc chỉ là giải pháp “an ủi” mà thôi.
Một cô gái trẻ khác mà tôi biết đang làm thủ tục ly dị chồng sau hai tháng cưới nhau. Họ đã có một đám cưới rình rang tốn kém và cô dâu đã tràn đầy vẻ xúc động khi xem lại đoạn phim quay cảnh chú rể cầu hôn. Chỉ một tuần làm dâu ở nhà chồng, cô đã nếm mùi đòn của chồng khi cô dám cãi lời anh ta. Và sau một tháng, những vết bầm tím xuất hiện khắp trên mặt mũi khiến cô phải nói dối với đồng nghiệp là bị…té xe. Trong thời gian chờ ly dị, cô gái đã về ở nhà mẹ và quyết tâm thay đổi diện mạo để …xả xui. Sau một tuần nghỉ phép, cô xuất hiện tại công ty với một vẻ ngoài khác hẳn: đôi mắt mí lót giờ thành hai mí to, cái mũi hỉnh giờ cao vót, hàm răng được niềng và mái tóc vàng hoe. Có người bảo cô đẹp hơn nhưng trông giống hệt các cô hotgirl nhan nhản trên mạng chứ không còn tí nét riêng nào. Cô cười bảo, mình phải thay đổi để chờ đón một tấm chồng mới xứng đáng hơn. Dường như cô cho rằng cuộc hôn nhân cũ của mình sớm gãy đổ do cô chưa đủ xinh đẹp chứ không phải do cô đã chọn lầm chồng.
Những hình mẫu phụ nữ sẵn sàng thay đổi bản thân vì một người đàn ông như cô gái trẻ hoặc có sẵn bản năng “phụ nữ sinh ra để phục vụ đàn ông” như hai người phụ nữ kể trên kể không phải hiếm ở Việt Nam. Chính họ đã nuôi giữ tư tưởng đàn ông mới là trung tâm của gia đình và xã hội ở đất nước này, nên cho dù một năm có vài ngày đến cả chục ngày tôn vinh phụ nữ thì cũng ví như “muối bỏ bể” hoặc chỉ là giải pháp “an ủi” mà thôi.
Bạn sẽ hỏi còn cuộc sống của tôi như thế nào mà dám lên mặt giảng giải? Xin thưa, tôi chỉ là một người nội trợ, hàng ngày đi chợ bằng tiền lương của chồng và nói thật là… tôi cũng không thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn đàn bà kể trên: lúc nào cũng sợ chồng bỏ mình vì “một bóng hồng” khác. Dĩ nhiên, tôi không dại khoe chồng mình là ai.
Ước gì có một ngày chả ai ca bài tôn vinh phụ nữ nhưng ra đường lúc nào phụ nữ cũng được ưu tiên chọn lựa thì hạnh phúc biết mấy.
Bài viết thể hiện văn phong và góc nhìn của tác giả, một bà nội trợ đang sống ở TP HCM.

Bình luận

User
Gửi bình luận
quile

quile

chúng ta có nghị quyết 04 và 11 của đảng nói về phụ nữ và nếu như thực tiễn chúng ta đáp ứng được như những gì trong nghị quyết xây dựng mà vẫn chưa bình đẳng thì mới có vấn đề. nhưng thực tế chúng ta ở một trạng thái khá hụt hẫng mặt dù có tiến bộ như vậy vấn đề ở đây nghị quyết là một chuyện làm là một chuyện, nghị quyết nói về phụ nữ chỉ là một, nghị quyết về phát triển văn hóa con người người Việt Nam mới là cái chung cái cốt lõi và chỉ khi nào chúng ta làm tốt một cách đồng bộ thì mới giải quyết được cái gốc của vấn đề. suy cho cùng trọng nam khinh nữ xuất phát từ quan niệm xã hội, truyền thống á đông, người làm lao động nông nghiệp, tôn giáo....
Nguyễn Thị Thanh Ngân

Nguyễn Thị Thanh Ngân

Đàn bà VN dù có làm sếp ngoài xã hội thì khi về nhà vẫn phải chu toàn mọi việc trong nhà, nếu không thì "con hư tại mẹ, cháu hư tại bà". Cho dù xã hội có thay đổi thế nào thì buổi chiều phụ nữ khi đi làm về vẫn phải đón con và tất tả đi chợ nấu cơm, còn đàn ông rảnh rang tụm năm tụm ba ngoài quán nhậu. Thử nhìn các hàng quán/quán nhậu sau giờ làm việc thử xem ai đang ở trong đó nhiều nhất? Chính là đàn ông.

Phụ nữ Việt Nam nhẫn nhịn thành quen, yêu chiều chồng và con trai cũng thành nếp khó bỏ. Chính họ tự làm hại mình mà thôi nên ngày 8.3 chẳng qua là giải ''an ủi" với họ.

Chính tác giả viết bài dù nhìn rõ thực trạng này cũng không thoát ra được, đó là bi kịch của phụ nữ Việt.

Hoa

Hoa

Chào bạn,
Dưới góc nhìn của bà nội trợ mà bạn viết được bài này rất thuyết phục !

Tôi vừa đi làm, về đến nhà là vào bếp nội trợ nhưng không dám viết, không dám nói lên suy nghĩ như bạn.

Phụ nữ Việt Nam muốn được bình đẳng như nam giới vẫn phải cần nhiều người đi tiên phong, đấu tranh đòi quyền bình đẳng (để tạm được bình đẳng như ngày nay họ đã chịu rất nhiều sự gièm pha, chê trách .... người thì nói tốt, người thì nói xấu....

Tóm lại: Phụ nữ Việt Nam đang ngày càng được học hành, mạng xã hội, qua đó họ sẽ ngày càng tự giải phóng và bình đẳng hơn với nam giới ở Việt Nam

Tôi tin trong tương lai gần, phụ nữ Việt Nam ra đường, lúc nào phụ nữ cũng được ưu tiên chọn lựa!

Đó là thành quả của việc thể hiện bình đẳng nam nữ mà phụ nữ đã và đang đấu tranh từ xưa đến nay.

Chúc bạn có những bài viết súc tích và ý nghĩa.

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU