Thành phố tôi yêu
Kênh Tàu Hủ nhìn từ phía đại lộ Võ Văn Kiệt

Quận có tên đường hai vị hoàng tử

6
Quận 8 của Sài Gòn có hình thế khá đặc biệt, nằm giữa xung quanh kênh rạch. Những câu chuyện về một vùng đất xưa kia “trên bến dưới thuyền” tạo nên nét riêng biệt, vốn được mệnh danh là miền đất 5 cù lao.
Trụ sở UBND TP.HCM

Tại sao 'la cà quận 1'?

2
Câu nói thường được giới thiệu vui với ai đó khi lần đầu đến TP.HCM “ăn quận 5, nằm quận 3, la cà quận 1” đủ cho thấy quận 1 đã “hút mắt” du khách ra sao.
Nhiều góc phố thân quen nay bình yên đến lạ khi người Sài Gòn “sống chậm” chống dịch

 /// Ảnh: Hà Mai

Có một Sài Gòn khác lạ !

0
Phố xá vắng tiếng còi xe, hàng quán cửa đóng then cài, Sài Gòn hoa lệ đang bước vào những ngày “sống chậm”, cùng cả nước chung tay vượt qua 2 tuần quyết định chống “giặc” Covid-19.
Bảo tàng Mỹ thuật TP.HCM /// Ảnh: Ngọc Dương

Nơi chốn vun trồng tình người

1
Vào một buổi chiều tan tầm, phố xá đông nghịt, một bé nhóc ngồi sau lưng mẹ, mải mê ngắm nghía chiếc ô tô bằng nhựa đang cầm trên tay.
Sài Gòn, còn thương thì về! đoạt giải nhất cuộc thi viết Thành phố tôi yêu

Sài Gòn, còn thương thì về! đoạt giải nhất cuộc thi viết Thành phố tôi yêu

2
Trải qua 2 vòng chấm thi sơ khảo, chung khảo (trong đó ban giám khảo gồm: nhà báo Hải Thành - Phó tổng biên tập Báo Thanh Niên; nhà báo Lâm Hiếu Dũng - Ủy viên Ban Biên tập, Tổng thư ký Tòa soạn báo in Thanh Niên; nhà văn Lê Văn Nghĩa, nhà thơ Lê Minh Quốc, nhà báo Phạm Công Luận), Cuộc thi viết Thành phố tôi yêu đã chọn ra được 16 tác phẩm cao điểm để trao giải.
Ngã tư Hàng Xanh ngày nay, nhìn từ trên cao	 
 /// Ảnh: Ngọc Dương

Hàng Xanh níu bước chân người

2
Nếu từ Thị Nghè băng giao lộ đi qua cầu Sơn một chút là đến Bến xe Miền Đông, nơi từng đoàn xe chạy về miên man trung, bắc. Ngã tư Hàng Xanh đã bao đời “kết giao” với những dòng người nhập cư từ miệt ngoài...
Vì hoàn cảnh gia đình, tôi phải ôm con trai út mới lên một tuổi theo ông bà ngoại nương nhờ, chồng tôi mang con trai đầu về Huế nhờ bên nội /// Ảnh: Khả Hòa

Nhớ thương gửi đến Sài Gòn

3
Tôi đến Sài Gòn vào một buổi chiều trời mưa tầm tã, hai mẹ con tôi đứng bơ vơ trên sân ga, giữa những dòng người đông đúc, tấp nập.
Ba mất một năm, tôi vô Sài Gòn một mình, cầm theo ảnh của ba trong chiếc ví nhỏ. Tôi lang thang từng ngóc ngách con phố Sài Gòn trong ba ngày ở đó /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn có nụ cười của ba

0
Cái hồi tôi còn nít, ba có cái đài cassette nhỏ để trên một chiếc tủ kính. Mỗi khi rảnh, ba đều ngồi nhâm nhi chén nước chè và điếu thuốc rồi kêu tôi lựa một chiếc băng cassete để cho ba nghe…
Những khu ổ chuột dần xóa bỏ, những cao ốc mọc lên. Thành phố đã bao giờ sống động nhường này? /// Ảnh: Ngọc Dương

Ngàn lời yêu thương

0
Thời con gái, chạy giặc, ngoại lên thành phố, làm sen nuôi bệnh bà đầm. Không biết chữ, ngoại phải cúi sát sàn nhà thương, nhìn khoảng hở dưới những cánh cửa lửng mà nhận biết chủ mình.
Sài Gòn trong tôi cứ lan man qua nhiều ngóc ngách, nơi ồn ào rộn rã, nơi lặng lẽ âm trầm,… ghi dấu bao nhiêu buồn vui được mất /// ẢNH: Thiên Anh

Những quán người câm

0
Dưới chân chung cư 100 đường Hùng Vương có một xe bán khoai lang chiên. Chị bán khoai lang chiên dễ thương, dáng mi nhon, bị câm điếc. Chị cứ ú ớ nhưng có vẻ như là người thích giao tiếp.
Con đường dẫn vào làng đai học ở Thủ Đức /// Ảnh: Khả Hòa

Nhớ khúc cá điêu hồng kho ở Thủ Đức

0
Tôi có dịp nhìn lại Thủ Đức, trên đường đi thăm một người đồng nghiệp cũ, cũng là thầy giáo cũ của tôi trở về,;Thủ Đức sau cơn mưa, đường phố sũng nước và lạnh...
Sài Gòn gợi lại một nỗi nhớ da diết về một thời đẹp nhất của tác giả /// Ảnh: NXB

Ruổi rong nỗi nhớ Sài Gòn cùng Đào Thị Thanh Tuyền

0
"Yêu nhiều lắm, không nói hết được. Mà, một phần nhỏ của cái sự yêu này nằm trong Sài Gòn, ruổi rong nỗi nhớ". Đó là tâm sự của tác giả Đào Thị Thanh Tuyền về cuốn sách mới của mình.
Sài Gòn dạy tôi nhìn những điều khác biệt. Sống ở miền đất này là con mắt phán xét tự nhiên dần dần được tháo bỏ /// ẢNH: Thiên Anh

Sài Gòn dạy tôi những điều khác biệt

0
Tối, nhắn với anh bạn: “Em sẽ rời Sài Gòn!”, anh bảo: “Tụi mình lần lượt bỏ Sài Gòn nhỉ?”. “Dạ, hít bụi mệt quá rồi anh. Em chẳng tiếc gì ngoài bạn bè”. “Anh còn tiếc mấy quán cà phê và nhà sách nữa”.
Một chiếc xe chở được cả một “quán ăn” với lỉnh kỉnh đồ đạc, đi đến tận cùng mọi con hẻm hun hút của Sài Gòn /// Ảnh: Nguyên Trương

Vị bình dân của Sài Gòn

1
Dường như, trên bất cứ con đường nào của Sài Gòn này, bạn cũng có thể dễ dàng tìm thấy một xe hủ tiếu gõ nằm ở một góc khuất nào đó trên vỉa hè.

Tin đọc nhiều