Miền đất bao dung
Hoàng hôn Sài Gòn	 /// Ảnh: Trung Dung

Sài Gòn chở nặng những điều thương...

0
“Mắt em còn mỏi không tám tiếng nhìn màn hình
Những tối đi về đơn độc, em thấy lòng mình lặng thinh
Và đừng để đời chỉ là những chuỗi ngày được chấm công
Là mảnh đất hội tụ người khắp mọi miền, nên những tiếng rao ở đất Sài Gòn còn mang theo cả âm điệu, phương ngữ từ nơi họ đã ra đi /// Ảnh: Ngọc Dương

Giữa Sài Gòn nhớ tiếng rao xưa

0
Sài Gòn thường được nhắc đến với cuộc sống vội vã của một đô thị phồn hoa. Thế nhưng, đâu đó còn là những điều bình dị, thân thương để rồi bất cứ ai có dịp ghé qua đều ngạc nhiên, thích thú: những tiếng rao hàng.
Quán cơm 2000 đồng đã không còn lạ với những người lào động nghèo ở hành phố /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn, nơi lan tỏa những tấm lòng

1
Hồi bé, khi chưa đến Sài Gòn, nghe cải lương mỗi sáng chủ nhật trên đài nhớ cô đào hát: “…Tôi với má không sống được nơi chôn nhau cắt rốn. Một già, một trẻ nửa đêm khuya lẻn trốn, bước luân lưu trôi dạt tới Sài…Gòn…”.
 
Em của vài thế kỷ về trước đã hối hả chạy theo nhịp đô thị hoa lệ... Em của ngày nay vẫn thế, vẫn nhanh nhạy bắt nhịp từng đợt sóng du nhập của bạn bè năm châu, nhưng có vẻ chọn lọc hơn /// Ảnh: Độc Lập

Em – cô gái Sài Gòn

0
Lẫn vào hơn hàng triệu người con gái sắc nước hương trời, hay người con gái đậm nét một vùng miền, một dân tộc nào đó là dáng vẻ, là phong cách sống, là giọng nói rất đỗi “riêng” của “Em” - cô gái Sài Gòn.
Ông bạn phương xa của tôi về Phú Yên đã ngạc nhiên khi biết mỗi ngày tỉnh này có gần trăm chuyến xe khách đi Sài Gòn (chưa kể tàu lửa, máy bay) /// Ảnh: Ngọc Dương

Yêu thành phố... từ xa

0
Mỗi ngày cập nhật tin tức về Sài Gòn - TP.HCM, trong thâm tâm chỉ mong họ hàng, bè bạn của tôi ở trỏng, dù khó dù giàu, phải được sống trong môi trường trong lành, chất lượng hơn hiện giờ.
Đối với tôi lần đầu tiên lên Sài Gòn, tiếng rao mưu sinh ấy thực sự quá lạ lẫm /// Ảnh: Ngọc Dương

Tiếng rao bánh giò

0
Từ lúc nhỏ tôi đã có ao ước lớn lên sẽ được đi TP.HCM một chuyến, dù nơi tôi ở cách thành phố chỉ hơn một giờ đồng hồ, nhưng hầu như ít có dịp để đi.
Di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi, điểm tham quan du lịch nổi tiếng của TP.HCM /// Ảnh: Gia Khiêm

Một thời để nhớ

0
Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, tôi theo gia đình đến lập nghiệp tại vùng kinh tế mới Phạm Văn Cội, huyện Củ Chi, TP.HCM.
Mỗi lần đi qua những quán cháo vịt, cháo gà dọc đường Sài Gòn, tôi đều nhớ lại hình ảnh má tôi ngồi vặt lông vịt cho một quán cháo ở góc ngã tư đường... /// Ảnh minh họa: Ngọc Dương

Má - một phần ký ức Sài Gòn

0
Sài Gòn rộng lớn, lớn mênh mông với những mảnh đời mưu sinh cuộc sống đổ về, từ những người cao sang cho đến những số phận lao động chân lấm tay bùn.
Quán cà phê ở Sài Gòn 
 /// Ảnh: Đào Ngọc Thạch

Sài Gòn cà phê buổi sáng

0
Cà phê có thể là thức uống phổ biến nhất của mọi nơi. Vậy cớ sao khi nhắc về Sài Gòn người ta vẫn luôn nghĩ về những ly cà phê buổi sáng, có gì đặc biệt hơn những nơi khác?
Cuối ngày đi làm về là khoảng thời gian cảm nhận rõ nhất cái nhộn nhịp của đất Sài thành /// Ảnh: Ngọc Dương

Những vẻ đẹp giản dị

0
Tui làm việc gần sân bay, mỗi cuối ngày đi làm về là khoảng thời gian cảm nhận rõ nhất cái nhộn nhịp của đất Sài thành.
Sài Gòn đã ươm mầm, chắp cánh cho tôi gặt hái những thành công trong những lĩnh vực khác /// ẢNH: Thiên Anh

Xe ôm miễn phí giữa Sài Gòn

2
Sài Gòn! Thành phố “trao” cho tôi nhiều thứ trong cuộc sống. Dù không giàu vật chất nhưng Sài Gòn đã ươm mầm, chắp cánh cho tôi không chỉ trở thành người thầy mà tôi ước mơ từ thuở bé…
"Ấy vậy mà thành phố này sống hạnh phúc và yên bình lắm nhen mậy", tôi nói với thằng bạn vừa ở Mỹ về /// Ảnh: Linh Linh

Người thành phố ngày nay

0
Buổi sáng, khi bốn thằng tôi uống cà phê đầu hẻm (cả tụi tôi đi học chung lớp), thằng Hà, gia đình bảo lãnh sang Mỹ nay về họp mặt nó than: thành phố mình ô nhiễm quá, tụi bây.
Đầm Sen, nơi tôi đã có biết bao kỷ niệm cùng người ấy... /// Ảnh: Ngọc Dương

Đầm Sen - khung trời kỷ niệm

0
Ngày đầu chúng ta hẹn hò, gặp gỡ tại Đầm Sen, một khoảng trời xanh trong, dịu mát giữa thành phố ồn ào và tấp nập này, đã cùng nhau chụp chung nhiều tập ảnh rất đẹp và dễ thương.
Khi được đặt chân vào Sài Gòn lạ lẫm, đông đúc, náo nhiệt, tôi lại thấy mình được đón nhận một cách rất gần gũi, chân tình, từ việc hỏi thăm đường, đến trả giá một cuốc xe ôm, một món hàng ... /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn trong tôi

1
Đầu những năm tám mươi của thế kỷ trước, tôi cũng như một số bạn trẻ cùng trang lứa, sau khi tốt nghiệp một trường đại học ở phía Bắc được phân công vào Sài Gòn công tác.
TP.HCM nơi tôi đang sống như nàng xuân dậy thì.... /// Ảnh: Ngọc Dương

Nét đẹp chân thật

0
Đèn đường khuya giăng giăng. TP.HCM nơi tôi đang sống, bây giờ như nàng xuân dậy thì đang còn an giấc. 5 giờ sáng nàng cựa mình thức dậy. Đường nhựa loang loáng trăng khuya, nhà phố hai bên có tiếng ken két… mở cửa sắt.
Muốn đời sống có được mọi khía cạnh văn hóa tốt đẹp, vẫn nên bắt đầu từ con người. Và sẽ thật tốt biết bao nếu là bắt đầu từ việc giáo dục trẻ nhỏ /// Hoa Việt

Hòa nhập nhưng vẫn giữ được nét riêng

0
Vốn dĩ mỗi đất nước, mỗi vùng miền, mỗi dân tộc có thể phân biệt được nhau là vì con người ở đó vừa mang nét riêng cá nhân mà cũng vừa mang nét chung của vùng đất họ sinh ra. Tôi cũng chẳng ngoại lệ.
Tuy sống ở thành phố khác, nhưng nhớ về Sài Gòn – TP. HCM – TP mang tên Bác, trong tôi luôn trỗi lòng thương, về một thành phố xinh đẹp, phát triển và nghĩa tình /// Ảnh: Độc Lập

Yêu thành phố qua tình người nồng ấm

0
Từ tuổi ấu thơ, đứa con gái nhỏ Cà Mau – là tôi, đã biết đến Sài Gòn qua lời ru của Ngoại: “Ầu ơ!… Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ. Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu. Anh dìa anh học chữ nhu...”.

Tin đọc nhiều