bánh cuốn
Bánh cuốn Hồng Hạnh: Khúc biến tấu của bánh cuốn

Bánh cuốn Hồng Hạnh: Khúc biến tấu của bánh cuốn

0
Bánh cuốn Hồng Hạnh, cái quán nằm ở đường Nguyễn Thị Minh Khai khúc giữa Đinh Tiên Hoàng và Mạc Đĩnh Chi này khá nổi tiếng trong giới sinh viên. Phần vì quán nằm gần khá nhiều trường đại học gần đó cũng như giá cả rất phải chăng. Quán bán khá nhiều món, đa phần tập trung vào các loại bánh cuốn, bánh Huế cùng các loại bún. Thực đơn bánh cuốn ở đây khá đa dạng. Ngoài loại bánh cuốn truyền thống còn là một số món lạ khá ngon và độc đáo. Đầu tiên là món bánh cuốn trứng, một đặc sản của Lạng Sơn. Tuy không phổ biến như các thương hiệu bánh cuốn khác như Thanh Trì, Nam Định hay Phủ Lý nhưng món bánh cuốn trứng này rất đặc biệt bởi cách làm cũng như thành phần. Những hạt gạo tẻ trắng ngần được chọn lựa để xay mịn thành bột, rồi sau đó được hòa với nước để tạo ra một hỗn hợp không quá đặc cũng không quá loãng nhằm tạo ra độ dẻo đặc trưng cho bánh. Đầu tiên người làm bánh sẽ trải bột ra khuôn vải rồi đóng nắp, chờ một chút cho bánh vừa chín tới thì mở nắp ra rồi đập trứng gà lên lớp bánh. Cái hay ở đây là người thợ tráng bánh phải đậy nắp lại và canh sao kịp lúc lớp lòng trắng đục lại và dính vào mặt bánh, còn lòng đỏ thì vừa chín tới độ lòng đào tạo thành lớp bọc mỏng giúp quả trứng không bị bể, thì mới mở nắp. Rồi dùng đũa dẹp chia bánh làm hai phần, khéo léo hất mép bánh cuộn lại ôm nhân trứng bên trong.
Bánh cuốn Hải Nam: Chút thi vị của món Bắc

Bánh cuốn Hải Nam: Chút thi vị của món Bắc

0
Ngày nhỏ tôi hay nhầm lẫn giữa bánh cuốn và bánh ướt. Phần vì thoạt nhìn hai món này giống nhau, phần do cách thưởng thức cũng tương tự: bánh ăn cùng với chả lụa, chả quế và nhất là phải có bánh tôm (bánh đậu). Sau này để ý kỹ mới thấy bánh cuốn làm công phu hơn rất nhiều. Trong quyển “Miếng ngon Hà Nội” (Vũ Bằng) xuất bản năm 1960 có đoạn đặc tả về bánh cuốn khá thú vị: “Đáng kể hơn là thứ bánh cuốn nhân thịt hiện nay bán nhiều ở các nẻo đường, trong những gian nhà thấp bé, tối tăm: một người con gái nhà nghèo ngồi bên cạnh một hai nồi nước nóng, trên có căng một mảnh vải phin mỏng, múc từng thìa bột xay sẵn, tãi ra trên vải, rồi tra nhân vào bánh, cuộn lại rồi hấp lên. Nhân thứ bánh này làm bằng thịt lợn băm nhỏ, gia hành với một chút mộc nhỉ (nấm mèo) vào. Bánh làm xong, người ta phết một chút mỡ rồi rắc một ít ruốc tôm lên mặt bánh. Bánh này ăn nóng, bùi, ngẫm nghĩ thì cũng có một cái ngon riêng, nhưng chóng chán. Có lẽ cũng vì thế mà người ta luôn luôn tìm cách đổi vị đi: ai thích lạp xường thì có thứ nhân lạp xường, ai thích thịt gà thì có nhân thịt gà – và có nhà trao biển ở cửa gọi thế là “bánh cuốn nhân cải cách”! Buổi sáng mùa thu, đi qua một hàng bánh cuốn “cải cách” đó, thấy khói tỏa nghi ngút từ nồi nước hấp bánh lên như phủ những cái bánh đã hấp rồi trong một lớp the mơ hồ, khách đi đường cũng thấy nở lên một cái thú dùng thử dăm ba chiếc”.
Giữ hồn bánh cuốn

Giữ hồn bánh cuốn

0
Thủ đô giờ có tới ba hàng bánh cuốn ngon lại có “bề dày văn hóa” là Thanh Vân, Bà Hoành và Kỳ Đồng. Tuy nhiên chúng cũng chưa hẳn đã đạt chuẩn 100% Hà thành.

Tin đọc nhiều