Thương nhớ miền Trung

Tuổi thơ cứ thế trôi qua thật trọn vẹn khi mỗi sáng sớm được thức dậy dưới vùng trời đỏ rực của nắng mai... /// Ảnh: Đào Ngọc Thạch

Bên ghét, bên yêu

1
Thế là đã tròn 30 năm mẹ xa quê, ra đi trong nước mắt và tủi hờn…
Thu hoạch cói /// Ảnh: Trần Cao Duyên

Chiếu Nga Sơn

0
Tuổi thơ nằm ngủ ngon lành hiện ra trước mắt giữa rừng chiếu Nga Sơn. Tôi đang đứng trước một vương quốc mộng mơ!
Đất trời quê tôi cũng thật kỳ lạ. Cái nắng cái mưa mang những mùi vị rất riêng /// Ảnh: Tác giả cung cấp

Ký ức vùng đồi

1
Không đủ cao để gọi là cao nguyên, nhưng đó chắc hẳn là một bình nguyên rực rỡ nhất trong ký ức của những đứa con vùng đất đặc biệt này!
Chúng ta cùng ghé vai gánh vác sau nạn lũ, chúng ta còn giàu có đó là đầy sự thương nhau... /// Ảnh: Thanh Lộc

Đứt ruột với miền Trung

1
Đã trắng tay trong ngôi nhà của chính mình vì mưa lũ, đã không còn gì để mất mà vẫn còn những người bà và con chó nhỏ ở miền Trung chênh vênh trên cái chòi dưới chân là nước lũ…
Cha là ngư dân, mẹ tình cờ quen cha vào năm ruốc trúng mùa... /// Ảnh: Lam Kiều

Chén mắm ruốc giữa trời đông…

1
Ai đã từng đặt chân đến miền Trung quê tôi vào những ngày tháng mười mới hiểu vì sao có câu ca “Tháng mười chưa cười đã tối”. Mâm cơm có chén mắm ruốc ở giữa làm cho bữa ăn mùa đông thêm đậm đà.
Đã bao năm tôi xa quê nhưng vị thơm của chiếc bánh đa vừng còn vương mãi /// Ảnh: Lê Nam

Vị quê trong tấm bánh tròn

3
Trời đã vào đông, tôi chợt ấm lòng khi bất giác nghe giai điệu quen thuộc vang lên lời bài hát Về Đô Lương quê em của tác giả Minh Lý được nhạc sĩ Hồ Hữu Thới phổ nhạc...
Dù là mùa hè hay mùa đông, thì vị cát biển vẫn luôn len lỏi vào hơi thở của tôi, trong những đêm dài tôi không thể nào chợp mắt được vì nhớ quê nhà /// Ảnh: Hiển Cừ

Nhớ vị cát biển

3
Tôi được sinh ra từ gò cát biển, những dải cát trắng mênh mông bất tận chảy dọc vùng duyên hải miền Trung…
Trên dòng sông quê chúng tôi lớn lên và lần lượt cùng nhau lên đường ra mặt trận /// Ảnh: Trương Quang Nam

Nhớ con sông quê hương

1
Tôi sinh ra và lớn lên trên bờ sông Gianh hiền hòa, thơ mộng. Làng quê tôi bốn bề sông nước. Ra khỏi nhà là sông, muốn đi về hướng nào cũng phải qua sông…
Chẳng biết mai đây khi cuộc sống phát triển hơn, những đứa trẻ lớn lên liệu có biết đến mùi vị của những củ khoai nướng trên than củi mỗi khi đông về /// Ảnh: T.N

Khoai lang nướng ngày mưa

4
Ký ức là một từ rất khó cắt nghĩa. Với một số người ký ức như mơ hồ, như ảo ảnh.
Lưới đánh bắt cá nhiều màu sắc của người dân P. Cẩm Thanh, đoạn cuối dòng Thu Bồn giáp với cầu Cửa Đại /// Ảnh: Mai Thanh Hải

Có một dòng sông ngang

1
Quê tôi ba mặt được bao bọc bởi những dòng sông. Về phía Bắc và Tây là những chi lưu của sông cái Thu Bồn, còn phía Đông là con sông Trường Giang. Đó là một con sông ngang. Nó không có nguồn và cửa.
Có người nói Quảng Ngãi thuộc vùng khí hậu nam đèo Hải Vân, làm gì có đủ bốn mùa. Mình vẫn cảm nhận chút xuân, thu chen trong hai mùa đông hạ ở quê /// Ảnh: Đăng Lâm

Ô hay, mùa đông

1
 “Ông tha, bà không tha, còn cái lụt hăm ba tháng mười”. Người miền Trung thường nhắc câu này mỗi mùa đông.
 
 /// TỰ NHIÊN

Mảnh ốc nứt và ba

1
Từ phía ngoài bãi bồi truyền ra từng đợt khua khoắng mái chèo. Bác Tư hàng xóm đang kéo cái thuyền thúng chất đầy mành lưới ra cửa vịnh nhân lúc nước lên. Trong đêm đen tĩnh mịch, chút xao động có thể nhỏ vào ban ngày đột nhiên trở nên ồn ã lạ thường.