Góc nhìn phóng viên:

Bác sĩ 'kiệm' lời

6 Thanh Niên

Đánh giá tác giả

Bác sĩ không nhìn bệnh nhân mà chỉ nhìn màn hình máy tính kê toa rồi hỏi “vu vơ” bệnh nhân mấy câu cho xong chuyện, từ bác sĩ “kiệm lời” hay bác sĩ “lạnh lùng” cũng từ đó mà ra...
Ở các bệnh viện lớn tại TP.HCM, người dân đi khám, chữa bệnh có thể đến bệnh viện từ hôm trước, nửa đêm để bốc số và chờ đến sáng. Như vậy đồng nghĩa với việc người bệnh mất ăn, mất ngủ và đang rất nóng lòng chờ khám bệnh để đi về nhà. Thử tưởng tượng khung cảnh một phòng khám có 100 bệnh nhân đứng chờ 1 bác sĩ khám bệnh. Ai cũng mong đến lượt mình, nhưng đến lượt thì bác sĩ khám xuề xòa, rồi kê toa ra về hẹn tái khám mà chưa hỏi được câu nào thì rõ ràng sẽ mang “cục bực”.
Hoạt động khám, chữa bệnh về lý thuyết không chỉ đơn thuần là khám về thể lý mà còn là về tâm lý, dinh dưỡng. Riêng việc kê đơn thuốc, dặn cho bệnh nhân uống thuốc… có bác sĩ còn chưa làm được huống hồ là chăm sóc về tâm lý, dinh dưỡng. Ngay cả trong một toa thuốc, các loại thuốc “đá nhau” nhiều bác sĩ còn không xem kỹ nữa!
Điều này nói lên vấn đề quá tải ở các bệnh viện. Trong một buổi sáng khám bệnh 4 giờ/100 bệnh nhân. Trung bình cứ mỗi giờ bác sĩ khám 25 bệnh nhân, như vậy 1 bệnh nhân gặp bác sĩ được 2,4 phút. Trong 2,4 phút đó bác sĩ làm gì? Hỏi tên tuổi, hỏi bệnh, nghe tim, phổi hoặc bộ phận cần khám, kê toa, in ra... Chỉ tính riêng kê toa, bác sĩ gõ “lóc cóc” tìm thuốc bảo hiểm, thuốc không bảo hiểm, tính toán giá để khỏi lố quy định của bảo hiểm... cũng đủ mất hết thời gian thì lấy đâu ra thời gian tư vấn cho bệnh nhân? Lấy đâu ra thời gian cho bệnh nhân hỏi? Từ bác sĩ “kiệm lời” hay bác sĩ “lạnh lùng” cũng từ đó mà ra, bởi bác sĩ không nhìn bệnh nhân mà chỉ nhìn màn hình máy tính kê toa rồi hỏi “vu vơ” bệnh nhân mấy câu cho xong chuyện.
Nên, một chuyên gia về y tế nói rằng, hỏi bệnh là một nghệ thuật, đó là hỏi đúng, đủ và biết cách cắt lời bệnh nhân. Bởi cũng có nhiều bệnh nhân đi khám bệnh này, nhân tiện hỏi bệnh kia, có khi hỏi bệnh cho người khác.
Thực tế đang diễn ra phản ánh tình trạng quyết sách y tế chưa tốt; nhân lực và cơ sở hạ tầng chưa đáp ứng đủ yêu cầu của người dân. Và hệ lụy là sức khỏe người dân bị ảnh hưởng bởi những cuộc khám, chữa bệnh thiếu thông tin từ chuyên môn, đến tâm lý và dinh dưỡng.

Bình luận

User
Gửi bình luận
Lê Hồng Tiến

Lê Hồng Tiến

Tôi đã từng gặp bác sĩ hỏi tôi đúng 2 chữ: bị gì? Tôi mô tả bệnh thì bác sĩ bảo không cần nói và ghi toa thuốc. Chắc lần đó tôi gặp thần y.
NGUYEN HOAI TRAN

NGUYEN HOAI TRAN

Bài viết nầy thể hiện khá đầy đủ tình trạng khám BHYT đã và đang diễn ra ở VN.Có nhiều BS không cần nói tiếng nào chỉ nhìn trong màn hình và kê đúng đơn thuốc kỳ trước.Có BS ngại ngùng khi cho thuốc trị bệnh vì sợ vượt qui định của BV và ngành BH,Không phải chỉ ở phòng khám BHYT mà ở phòng mạch ngoài giờ các BS cũng chỉ khám qua loa và chủ ý căn cứ vào xét nghiệm để kê đơn.Việc thăm hỏi bịnh nhân có một vai trò quan trọng trong quá trình điều trị nhung hầu như các BS ngày nay không hề quan tâm.Có khi vì khám quá nhiều bệnh nhân một số BS lại cu có với người bệnh một cách vô lý và vô phép.Chuyện khám bệnh vô trách nhiệm còn dài nhưng người dân nghèo phải chấp nhận thôi.
CHI NGUYEN

CHI NGUYEN

Bài viết này giống tâm lý mình đi khám bệnh quá, khám xong cục tức nó vẫn còn trong não ấy.
vuong tu cuong

vuong tu cuong

Đã từng khám gặp một BS đưa phim X quang cũng không thèm coi !
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU