Những người thầy trong trái tim tôi: 20.11, ngày ấy và bây giờ

0 Thanh Niên
Lê Phương Trí

Lê Phương Trí

(Giáo viên Trường tiểu học Đống Đa, Q.4, TP.HCM)

Đánh giá tác giả

Hơn 30 năm trước, hành trang mà cả lớp sư phạm chúng tôi mang theo khi tốt nghiệp là những dòng thơ:“Có ai hiểu được cuộc đời nhà giáo/Rất đơn sơ tập giáo án gối đầu/Viên phấn trắng làm tâm hồn bay bổng/Mực đỏ chấm bài như máu chảy từ tim”.

Những người thầy trong trái tim tôi: 20.11, ngày ấy và bây giờ

Những người thầy trong trái tim tôi: 20.11, ngày ấy và bây giờ  - ảnh 1

Những năm ấy, thành phố còn thiếu rất nhiều giáo viên, nhất là các huyện ngoại thành. Năm đó, tôi cùng 3 người bạn chung khóa về cùng một trường ở vùng nông thôn nghèo khó, dân trí thấp. Để đến trường, chúng tôi phải đạp xe từ nhà, rồi đi qua đò. Từ đó, chúng tôi tiếp tục đạp xe trên con đường đất, hai bên đường chỉ toàn là ruộng. Hôm nào xui xẻo bị bể bánh xe là phải dắt bộ mấy cây số mới có chỗ vá. Trường chúng tôi dạy không có hàng rào, bảng tên trường được gắn chơ vơ trên 2 cây cừ tràm. Nhà vệ sinh không có, phải sang cầu cá tra đối diện trường…

20.11 năm ấy, chúng tôi vô cùng náo nức vì lần đầu tiên được đón ngày nhà giáo với tư cách là thầy cô. Hôm đó, chúng tôi đến trường sớm hơn mọi ngày. Thật bất ngờ, khá đông phụ huynh đến cùng con em mình. Các phụ huynh tặng chúng tôi “cây nhà lá vườn”: gạo, nếp, hột gà, hột vịt, dừa… Tôi nhớ mãi một phụ huynh tay cầm cần câu, tay kia đưa tôi xâu cá, nói gọn lỏn: “Cho thầy cô mấy con cá”, rồi quay đi. Tôi cũng không thể quên hình ảnh một bé gái lớp 1 kéo lê 4, 5 trái dừa vì xách không nổi để tặng cô giáo mình. Một học sinh nam lớp tôi còn dễ thương biết bao khi cắc ca cắc củm túm trong cái mo cau 5 trứng gà đưa hai tay tặng tôi và thật thà nói: “Gà con nuôi mới đẻ có 5 trứng, cho thầy, mai mốt nó đẻ tiếp, con cho thầy đủ chục luôn”.

Bông tặng thầy cô thì phải nói đủ loại. Một bó đủ thứ bông: bông trang, bông vạn thọ, bông mẫu đơn..., có cả bông bụp. Dự lễ xong, ra về, các thầy ngại nên để bông tại trường. Riêng các cô sợ học trò buồn nên ôm về. Không thể mang về hết các món quà nặng nề đó, chúng tôi để lại trường dùng chung. Trái dừa của các em cho, chúng tôi uống thay nước hơn mười ngày sau mới hết. Quả thật, chúng tôi đã choáng ngợp trong hạnh phúc được làm thầy cô giáo và thấm thía biết bao sự thanh cao của nghề dạy học như mấy câu thơ mà chúng tôi mang theo.

Chớp mắt, đã hơn ba mươi năm. Ngày 20.11 lại đến, chúng tôi sẽ lại được nhận hoa, nhận quà và cả phong bì; nhưng cái cảm giác hạnh phúc bình dị năm xưa không còn bởi những tiếng râm ran “phí tổn” biếu thầy tặng cô. Như một thói quen, người ta thường đổ lỗi tại “kinh tế thị trường” nên giá trị vật chất đã làm sai lệch nhiều thứ. Có bao nhiêu phụ huynh và học sinh hiểu rằng chúng tôi cần lắm những đóa hoa, món quà từ tấm lòng chân thành như ngày nào. Nhắm mắt lại, tôi vẫn hình dung rõ nét ngày 20.11 tràn đầy hạnh phúc của năm nào!

Bạn đọc có kỷ niệm đẹp, câu chuyện xúc động nào về người thầy của mình... có thể gửi đến chuyên mục Giáo dục của Báo Thanh Niên tại địa chỉ email: tngd@thanhnien.com.vn. Chúng tôi sẽ biên tập và đăng tải trên Báo Thanh Niên. Bài viết được đăng sẽ có nhuận bút. Xin trân trọng cảm ơn!

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU