Ký ức miền Trung

Trên dòng sông quê chúng tôi lớn lên và lần lượt cùng nhau lên đường ra mặt trận /// Ảnh: Trương Quang Nam

Nhớ con sông quê hương

1
Tôi sinh ra và lớn lên trên bờ sông Gianh hiền hòa, thơ mộng. Làng quê tôi bốn bề sông nước. Ra khỏi nhà là sông, muốn đi về hướng nào cũng phải qua sông…
Chẳng biết mai đây khi cuộc sống phát triển hơn, những đứa trẻ lớn lên liệu có biết đến mùi vị của những củ khoai nướng trên than củi mỗi khi đông về /// Ảnh: T.N

Khoai lang nướng ngày mưa

4
Ký ức là một từ rất khó cắt nghĩa. Với một số người ký ức như mơ hồ, như ảo ảnh.
Có người nói Quảng Ngãi thuộc vùng khí hậu nam đèo Hải Vân, làm gì có đủ bốn mùa. Mình vẫn cảm nhận chút xuân, thu chen trong hai mùa đông hạ ở quê /// Ảnh: Đăng Lâm

Ô hay, mùa đông

1
 “Ông tha, bà không tha, còn cái lụt hăm ba tháng mười”. Người miền Trung thường nhắc câu này mỗi mùa đông.
 
 /// ảnh: Văn Hiến

Bóng râm giữa 'sa mạc'

2
.
- Làng mình đất yêm!
Đến tận bây giờ tôi và bà chị họ nhà văn vẫn còn cãi nhau về chữ yêm ấy trong câu nói của nội.

Yêm hay im?
Dòng Ô Lâu 
 /// Ảnh: Trần Văn Toản

Nhớ mạ nơi khói bếp chiều xưa

2
Cuối tháng chín, đường về quê mạ giăng mắc những cơn mưa giao mùa. Trong gian bếp chiều trôi, em gái tôi ngồi nấu cơm tối. Nhìn cái dáng em ngồi thổi lửa, mùi khói bếp rơm rạ xộc vào mũi, lòng bâng khuâng và khóe mắt cay xè. 
Công trình tượng đài Nguyễn Sinh Sắc - Nguyễn Tất Thành tại thành phố Qui Nhơn, Bình Định /// Ảnh: Thiên Anh

Nơi ấy có thầy

1
Tháng ba âm lịch, miền Trung có gió nam hanh khô. Trong căn nhà cổ rộng nhưng hơi thấp, trần được lót bằng một lớp vỏ cây quý với hỗn hợp vôi và mật đường, khiến căn nhà mát rượi.
Nghĩ về hành trình “mi mệt, tau mệt – tau mệt, mi mệt”  như tiếng bánh tàu nhẫn nại nghiến vào đường ray của tàu chợ miền Trung một thời sao nhớ quá /// Ảnh: Thiên Anh

Nhớ ơi, tàu chợ miền Trung…

1
Từ Quảng Nam ra Huế học cách đây cũng đã ngót nghét gần 30 năm, tôi cũng như những đứa bạn ngày đó không lạ gì câu chuyện tàu chợ, còn thân thiết nữa là…
Nông dân thu hoạch mía trên một đồn điền trồng mía ở Quảng Ngãi xưa - ảnh in trong sách ảnh "An Nam 1919 - Đông Dương thuộc Pháp" /// Ảnh: Tư liệu

Mía ngọt Vệ Giang

4
Đâu đó, con người ta hay hoài niệm về những ký ức quê hương nơi ta khôn lớn.
"Cho nên ai về Nha Trang tắm biển, họ thường ít đến đây, họ chỉ đến nơi nào đỡ cực thôi”, mẹ nói. /// Ảnh: Thiên Anh

Mẹ và đồi cát

1
Tôi nhớ những lần mẹ ngồi làm cá bên hiên nhà lộng gió, mẹ giải thích tôi nghe: “Sở dĩ gọi là Dốc Lếch là vì ai đến đây cũng phải vượt qua những đụn cát cao ngất này, họ mệt đến nỗi phải lếch đó con…”.
Phiên chợ quê ở Quảng Nam /// Ảnh: Nam Thịnh

Quê mình có một mùa yêu đương…

2
Mùa đông năm ấy ở Nam Mú - Tam Mỹ, Núi Thành, xứ Quảng quê tôi sao mà lạnh ghê. Trời mưa lâm thâm suốt ngày. Nước về ngập đồng trắng bờ trắng bãi…
 
Những lần về quê, ghé thăm người thân, tôi nhìn cây rơm đó để nhớ một thời /// Ảnh: Tác giả cung cấp

Cây rơm tuổi thơ

4
Chuyện làm ruộng, chuyện nuôi bò của mỗi nhà và chuyện cây rơm thì nhà nông nào ở miền Trung cũng thường có, có sẵn như một lẽ đương nhiên.
Những ngày cuối tuần tôi vẫn thường dong ruổi về Hòa Hương không chỉ để ngắm hoa sưa mà để hít thở không khí trong lành /// Ảnh: Mạnh Cường

Tam Kỳ nhớ nhớ...

4
Tuy tôi không sinh ra ở Tam Kỳ nhưng với hơn 20 năm về đây sinh sống kể từ khi tỉnh Quảng Nam được tái lập, Tam Kỳ trở thành thủ phủ tỉnh lỵ, thì đúng là tôi đã duyên nợ.
Ánh sáng mờ ảo của buổi chạng vạng khiến những khung cảnh xa lạ hóa thành gần gũi. Tôi thích ngắm những dòng sông... /// Ảnh: Duy Lộc

Nỗi nhớ dòng sông

1
Mặt trời đã khuất hẳn sau những tòa cao ốc. Phố thị còn chưa kịp lên đèn, phía cuối chân trời chỉ còn heo hắt một chút ánh sáng nhá nhem với sắc màu ảm đạm như của những tàn tro.
Tôi đi qua Hội An - Quảng Nam, Đà Nẵng, Huế, nơi nào cũng vừa lạ vừa quen... /// Ảnh: Thiên Anh

Đi qua miền Trung

1
Đến một ngày tôi được tặng một chuyến đi về mấy tỉnh miền Trung. Đêm trước ngày lên đường tôi không ngủ được, cứ thao thức, nôn nao vì đây là lần đầu tiên được đi một chuyến đi dọc trên một nửa đất nước.