Ký ức miền Trung

Bánh nổ - đặc sản nổi tiếng xứ Quảng /// Ảnh: Trang Thy

Bếp tháng chạp

5
Sau ba tháng mưa tầm tã, khoảng đầu tháng chạp, ở Quảng Ngãi quê tôi, trời bắt đầu tạnh ráo.
Thời gian xoay vần, số mệnh luân chuyển, như thuở xưa trên bãi cát dọc dài…   /// Ảnh: Thiên Anh

Ngóng biển

2
Những con thuyền tiếp tục ra khơi, ông lênh đênh gửi đời neo bốn bể. Mặc kệ bà mòn mỏi, gầy hao ngồi trên bến đợi, chiều gối chiều một mình ngóng biển…
Tôi xin lấy câu kết này, nhắn gửi tới phố núi lời thăm hỏi, dù đã xa nhưng vẫn “còn chút gì để nhớ”... /// Ảnh: Gia Khiêm

Một thoáng tuổi thơ với phố núi

2
Sau năm 1963, gia đình tôi theo ba lên Kon Tum. Tỉnh lộ đất đỏ đầy bụi dẫn chúng tôi vào thành phố. Chiếc xe đò rướn mình trên con đường mấp mô, nhiều dốc, giữa ánh nắng chói chang.
Củ nén nhỏ xíu như đầu đũa, cay hăng hơn hành, tỏi /// Ảnh: Tuyết Khoa

Một đời lá nén muối rang

5
Hồi đó, ba theo má về đất Quảng chỉ vì một mùi hương. Cái thời còn cõng cực chạy quanh thì lấy đâu ra những chai nước hoa xa xỉ. Mỗi lần kể lại ba chỉ cười hiền, má tụi bây thơm đậm mùi nén…
Nhớ Huế, là những mảng ký ức của nắng mưa làm nhói lên bên ngực trái /// Ảnh: Đào Ngọc Thạch

Nhớ Huế

4
Quê tôi nghèo lắm, có lẽ đến bây giờ vẫn còn nghèo. Vùng đất mà con người chỉ có thể bám víu vào thiên nhiên, mặc cho thiên nhiên có bạc đãi, hắt hủi, con người vẫn chất phác mà bám trụ không một lời than vãn.
Mùa lúa chín, gặt về, bố mẹ tôi phơi thật khô, cho vào chum, vào vại dự trữ để ăn dần... /// Ảnh: Lê Nam

Tiếng chày giã gạo đêm khuya

2
Những đêm trăng sáng, gió từ sông Gianh thổi vào mát rượi, mọi người bê cối ra sân giã. Tiếng chày khua cối thậm thịch, thậm thịch, tiếng nói cười rôm rả, những câu hò, câu hát vang lên...
Đồng quê Quảng Ngãi	
 /// Ảnh: Hiển Cừ

Mẹ tôi xa xứ

0
Mẹ làm dâu miền Nam ngót nghét 24 năm, xa xứ đến hơn nửa cuộc đời. Năm 19 tuổi, gia đình ngoại khó khăn nên mẹ vào Nam, thân con gái một mình vào Nam lập nghiệp.
TP.Phan Thiết
 /// Ảnh: Phương Nguyễn

Ai về Phan Thiết...

7
Bạn có hôm gửi cho tôi tấm ảnh quán bánh flan (đúng ra là “kem flan” như cách gọi của người Phan Thiết) xưa học cấp 3 hai đứa thỉnh thoảng có tiền mới dám vào ăn, nay đã bị bức tường gạch như một đường ranh giới thẳng tắp ngăn giữa, biến thành hai quán kế nhau, một quán treo biển Mộng Cầm, quán kia là Mộng Cầm Xưa, quán nào cũng hẹp, cũng mới, và cũng xấu hơn nhiều so với quán cũ.
 

Những quả bồ quân nhỏ nhắn chứa đầy cảm giác thân quen, giản dị của quê nhà... /// Ảnh: Huỳnh Lê Đức Hợp

Có tuổi thơ bên quả bồ quân nhỏ

1
Khi những ngày cuối hè đang chạy qua hối hả cùng cái chớm thu đang chực đến ở dải đất miền Trung, cũng là lúc xuất hiện một loại quả bé nhỏ nhưng là cả một vùng kỷ niệm của nhiều người dân xứ này...
Hình ảnh núi rừng huyện Như Xuân, tỉnh Thanh Hóa /// Ảnh: Minh Thùy

Hơi thở của núi rừng

0
Nếu bạn đã từng một lần đứng trên mom đồi cao, dang rộng hai tay, mở căng lồng ngực đón từng đợt gió ào ào xô tới từ phía rừng đại ngàn xanh thẳm, để cảm nhận được mình đang bay lên và hát cùng bầu trời thì sẽ chẳng bao giờ bạn quên được cái cảm giác ấy. Nhất là đối với những người đã gắn bó cả quãng tuổi xanh của mình với chốn núi rừng, hơi thở đã quyện vào làn gió núi mà lớn lên.
Những chén chè nho nhỏ, xinh xinh chan chứa bao tâm tình... /// Ảnh: Tác giả cung cấp

Những chén chè của mệ tôi

1
Chúng tôi sinh ra và lớn lên trong thời bao cấp. Hồi đó, chưa có coca, bò húc, trà sữa, thạch trân châu. Dù vậy, tuổi thơ chúng tôi vẫn ngọt ngào với những chén chè mát thơm của mệ.
Tuổi thơ cứ thế trôi qua thật trọn vẹn khi mỗi sáng sớm được thức dậy dưới vùng trời đỏ rực của nắng mai... /// Ảnh: Đào Ngọc Thạch

Bên ghét, bên yêu

1
Thế là đã tròn 30 năm mẹ xa quê, ra đi trong nước mắt và tủi hờn…
Thu hoạch cói /// Ảnh: Trần Cao Duyên

Chiếu Nga Sơn

0
Tuổi thơ nằm ngủ ngon lành hiện ra trước mắt giữa rừng chiếu Nga Sơn. Tôi đang đứng trước một vương quốc mộng mơ!
Đất trời quê tôi cũng thật kỳ lạ. Cái nắng cái mưa mang những mùi vị rất riêng /// Ảnh: Tác giả cung cấp

Ký ức vùng đồi

1
Không đủ cao để gọi là cao nguyên, nhưng đó chắc hẳn là một bình nguyên rực rỡ nhất trong ký ức của những đứa con vùng đất đặc biệt này!
Cha là ngư dân, mẹ tình cờ quen cha vào năm ruốc trúng mùa... /// Ảnh: Lam Kiều

Chén mắm ruốc giữa trời đông…

1
Ai đã từng đặt chân đến miền Trung quê tôi vào những ngày tháng mười mới hiểu vì sao có câu ca “Tháng mười chưa cười đã tối”. Mâm cơm có chén mắm ruốc ở giữa làm cho bữa ăn mùa đông thêm đậm đà.