Khoảng trời - thơ của Phan Lệ Dung

0 Thanh Niên

về lại

một miền nhớ

chiều

và biển nước mênh mông

tôi bước đi

hàng cây gõ nắng trên đầu

con đường đất đã lâu

ấp ủ dấu hang buồn

đẫm mùi dĩ vãng

lũ còng đá ra đi từ hôm trước.

gió thổi hoang ngoài phá

đàn chim én dừng bay

chúng về đâu.

bên kia, rú 

ệnh oạng xanh

à uôm

gọi mẹ

thảng thốt nắng vàng trên cây

cô gái khuôn mặt buồn, đôi mắt biển khơi

nhìn tôi ấp úng

có con chim nào đang hót

lời quen

dịu

buồn

như muốn nói điều yêu thương

chân thật

nắng chiều thấp thỏm chiếu qua xóm nghèo vương mùi khói bếp.

tôi nhớ

khoảng trời

(chỉ riêng tôi

không ai biết).

ngoài kia chiều tà...   

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU