[Người trẻ trên tuyến đầu chống dịch Covid-19]: Gác niềm riêng để bám vùng biên

1 Thanh Niên

Đánh giá tác giả

Gần 3 tháng qua, người dân và cả hệ thống chính trị luôn trong tình trạng căng mình phòng, chống dịch Covid-19
Đại úy Hoàng Minh Thiết (đi đầu) hành quân giữa rừng cùng đồng đội 
 /// Ảnh: Thanh Lộc Đại úy Hoàng Minh Thiết (đi đầu) hành quân giữa rừng cùng đồng đội - Ảnh: Thanh Lộc
Đại úy Hoàng Minh Thiết (đi đầu) hành quân giữa rừng cùng đồng đội
Ảnh: Thanh Lộc
Đặc biệt, những người trẻ ở tuyến đầu gồm y, bác sĩ, bộ đội, công an, dân quân và thanh niên tình nguyện… đã cùng chung ý chí, trách nhiệm trong phòng, chống dịch Covid-19. Những cống hiến tận tụy, không quản hiểm nguy, ngày đêm vì cộng đồng của họ đã để lại ấn tượng vô cùng tốt đẹp và to lớn.
Lính biên phòng cũng có gia đình và cất giấu bao nỗi buồn vui, nhưng những ngày này họ đành rời xa hậu phương, gác niềm riêng để bám biên chống dịch Covid-19. Khi được hỏi về những điều thầm kín, họ chỉ trả lời ngắn gọn: “Lính biên phòng mà anh!”.

“Hết dịch, ba sẽ về đưa con đi chữa bệnh”

Đó là câu nói mà ngay đến cả trong giấc ngủ, đại úy Hoàng Minh Thiết (33 tuổi, Phó đồn trưởng Đồn biên phòng Hướng Lập, H.Hướng Hóa, Quảng Trị) cũng ám ảnh. Và khi choàng tỉnh, anh mới biết lời hẹn đó vẫn chưa thể thực hiện với đứa con thơ.
Người chỉ huy rắn rỏi của đồn biên giới này không muốn nhiều người biết về nỗi đau của gia đình. Nhưng càng nén nỗi đau để căng sức bám vùng biên chống dịch Covid-19, đồng đội lại càng cảm phục anh hơn. Đại úy Thiết sinh ra ở vùng quê nghèo Triệu Vân (H.Triệu Phong), khoác áo lính sau khi tốt nghiệp Học viện Biên phòng, đến công tác tại Đồn biên phòng Hướng Lập từ năm 2018. Nhiều năm làm việc trong quân ngũ nhưng đại úy Thiết vẫn chưa xây được nhà riêng, vẫn ở chung nhà với bố mẹ dưới quê. Vợ anh, chị Lê Thị Thu Huyền (30 tuổi, quê ở xã Vĩnh Lâm, H.Vĩnh Linh) tốt nghiệp ĐH ngành kế toán cũng chưa tìm được việc làm.
Thượng úy Phan Vĩnh cho hay vợ chồng đại úy Thiết hiếm muộn, sau nhiều năm cố gắng mới sinh hạ được cặp sinh đôi (1 trai, 1 gái) hồi tháng 8.2019. Nhưng éo le thay, cháu trai lại mắc bệnh tim bẩm sinh. “Thiết đã mỏi mòn chờ đợi gần 7 năm để được làm bố, nhưng hạnh phúc đến với anh không vẹn toàn. Khi con đang còn đỏ hỏn trên tay, anh đã bồng bế cháu vào ra nhiều bệnh viện để tìm cách cứu chữa”, thượng úy Vĩnh kể.
Chạy vạy đủ tiền, tháng 11.2019, con anh Thiết đã được phẫu thuật tim. Nhưng chỉ sau 1 tuần, bé lại phải vào viện điều trị vì vẫn còn các di chứng của bệnh tim và tăng áp phổi. Nằm viện 2 tháng, bé được cho về nhà. Khi xuất viện cũng là lúc dịch bệnh Covid-19 diễn biến phức tạp… “Cấp trên đã lệnh trên tuyến biên giới, mọi cán bộ chiến sĩ biên phòng phải thường trực 100% để phòng chống dịch bệnh. Tôi là lính, lại chỉ huy, lẽ nào vì chuyện của cá nhân mà quên nhiệm vụ?”, đại úy Thiết chia sẻ ngắn gọn.
Những lúc ở đồn hay mỗi lần lên chốt, cùng đồng đội tuần tra dọc biên phòng chống Covid-19, không lúc nào hình bóng con trẻ không ở trong trái tim người lính lần đầu được làm cha ấy. Hình bóng đó cho anh thêm sức mạnh và niềm tin, giữa lúc dịch bệnh Covid-19 ngày càng phức tạp, đồn phải chia nhiều chốt dã chiến, chia nhỏ quân số để tuần tra. Hai tháng không thể gặp vợ con, anh chắt chiu từng giây phút có sóng điện thoại để hỏi han sức khỏe cả nhà. Mỗi lần như thế, anh chỉ nói được một câu rất ngắn: “Con ở nhà ngoan. Hết dịch, ba sẽ về đưa con đi chữa bệnh”.
Nhưng câu chuyện xúc động ấy đã đến tai lãnh đạo Bệnh viện T.Ư Huế. Không cần chờ hết dịch, cháu Hoàng Lê Minh Tâm (con trai đại úy Thiết) đã được chữa bệnh kịp thời. Toàn bộ chi phí do bệnh viện tài trợ. Biết tin, nơi biên cương, người cha ấy òa khóc…
[Người trẻ trên tuyến đầu chống dịch Covid-19]: Gác niềm riêng để bám vùng biên  - ảnh 1

Phút trò chuyện qua điện thoại của đại úy Hoàng Minh Thiết với vợ con

Ảnh: NVCC

“Anh sẽ về cưới em”

Ngày con gái chào đời, trung úy Đặng Thanh Hiếu (34 tuổi, cán bộ Trạm kiểm soát A Dơi, Đồn biên phòng Pa Tầng, H.Hướng Hóa) vẫn đang đứng chốt ở dọc đường biên giới Việt - Lào. Bao nhiêu kế hoạch để chào đón thêm thiên thần nhỏ đến với gia đình người lính đã phải tạm ngưng, vì nhiệm vụ.
Ngày 8.4, khi đang cắm chốt ở A Dơi, qua điện thoại trung úy Hiếu cho chúng tôi biết sau gần 2 tuần cháu bé Đặng Thanh Hiền ra đời, anh vẫn chưa được gặp để bế ẵm. “Bao nhiêu đồng đội của tôi vẫn đang bám chốt, còn có nhiều người gặp hoàn cảnh éo le hơn vẫn không chịu về hậu phương, thì sao tôi lại dám nghĩ đến?”, anh Hiếu nói.
Vợ của trung úy Hiếu cũng là bộ đội biên phòng (đại úy Võ Thị Thu Hà, công tác tại Đồn biên phòng cửa khẩu quốc tế Lao Bảo, H.Hướng Hóa), nên ít nhiều chia sẻ với hoàn cảnh của chồng, nhất là khi lâm bồn mà không có chồng kề cận. “May nữa, đây cháu là đứa thứ 2 nên vợ cũng… chuyên nghiệp rồi. Tôi bớt lo hơn một chút”, anh lính biên phòng tếu táo.
Trực tiếp cắm chốt nên trung úy Hiếu cùng đồng đội ăn ngủ luôn tại lán dã chiến. Ngoài những bữa “cơm có thịt”, anh cũng gặm mì ăn liền, lương khô rồi uống nước cho thức ăn “tự nở ra trong bụng”. Nhưng mắt vẫn dõi theo tuyến đường mòn biên giới hun hút.
Với thượng úy Lê Thừa Văn (Đội trưởng Đội vận động quần chúng, Đồn biên phòng cửa khẩu quốc tế Lao Bảo, H.Hướng Hóa) và cô gái Nguyễn Thị Thu Thùy, ngày 21.3 vừa qua lẽ ra là ngày trọng đại: tiệc cưới của đôi trẻ. Nhưng vì Covid-19, vì nhiệm vụ, người lính biên phòng đành hẹn sẽ đưa cô về ra mắt gia đình, bè bạn vào dịp khác, khi dịch bệnh lắng xuống. Hàng trăm tấm thiệp hồng không được phát đi, chỉ giữ lại làm kỷ niệm. “Nói không buồn thì không đúng. Phận là con gái, ai cũng muốn cùng chồng xuất hiện rạng rỡ trong một lễ cưới, huống chi chúng tôi đã chờ đợi 4 năm. Nhưng tôi yêu anh vì yêu màu áo lính, và hiểu sự hy sinh bé nhỏ của chúng tôi là cần thiết giữa thời buổi này”, chị Thùy tâm sự.
Cửa khẩu quốc tế Lao Bảo những ngày này căng như dây đàn, đặc biệt là từ sau ngày 18.3, khi mọi công dân Việt từ Lào về đều phải cách ly 14 ngày. Tại điểm chốt bên bờ sông Sê Pôn, trung úy Văn và rất nhiều đồng đội đã phải túc trực, chốt chặn các đường mòn, lối mở và bến đò ngang để hỗ trợ cách ly, chống dịch. Chàng thượng úy rắn rỏi đó sau 8 năm quân ngũ đã “ẵm” nhiều thành tích: thủ khoa xuất sắc khóa đào tạo sĩ quan cấp phân đội được Bộ Quốc phòng tặng bằng khen, chiến sĩ thi đua cơ sở 3 năm liền, nhiều giải thưởng cấp bộ ngành… “Chúng tôi đã yêu nhau và vượt qua nhiều thử thách suốt 4 năm trời. Lẽ nào chỉ một mùa dịch này lại không vượt nốt để về chung một nhà?”, thượng úy Lê Thừa Văn tự tin.
Những chiến sĩ biên phòng đại úy Thiết, trung úy Hiếu, thượng úy Văn… cứ như ngôi sao xanh trên đường biên chống dịch Covid-19, dọc dải Trường Sơn. Họ biết cách gửi một lời hẹn tha thiết về hậu phương để rồi vững tin nơi tuyến đầu.

Bình luận

User
Gửi bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU