Mẹ giữa mùa Vu Lan - Kỳ 1: Bóng hồng làm phụ hồ ước mong gặp con

1 Thanh Niên Online

Đánh giá tác giả

“Sợ con tủi thân, sợ không lo cho con được bằng bạn bằng bè nên hai vợ chồng phải lên Sài Gòn để mần công trình, xa con cũng xót lắm nhưng vì tương lai con nên phải ráng thôi”, người mẹ trẻ 26 tuổi tâm sự.

Chị Bích cùng chồng lên Sài Gòn làm công trình với mong muốn con cái ở quê có cuộc sống đầy đủ hơn /// Ảnh: Vũ Phượng Chị Bích cùng chồng lên Sài Gòn làm công trình với mong muốn con cái ở quê có cuộc sống đầy đủ hơn - Ảnh: Vũ Phượng
Chị Bích cùng chồng lên Sài Gòn làm công trình với mong muốn con cái ở quê có cuộc sống đầy đủ hơn
Ảnh: Vũ Phượng
Mẹ dẫu khổ cực thế nào cũng là mẹ. Ngày Vu Lan báo hiếu hằng năm đang đến, những bài hát về Mẹ lại vang lên và hạnh phúc cho những ai đang còn mẹ. Cuộc đời tần tảo ngày qua ngày, những người mẹ giữa đời thường vẫn sống với ước mong con cái được trưởng thành, hạnh phúc. 
Như nhiều cô gái khác cùng quê, vừa học xong cấp ba, chị Trần Thị Bích (26 tuổi) theo chồng về Vĩnh Long. Lúc đến với nhau chẳng có gì, ngay cả chiếc nhẫn cưới cũng chỉ bằng inox như vật tượng trưng, đôi vợ chồng trẻ bảo nhau làm ăn để nuôi sống bản thân và con cái.
Thời gian đầu, chồng chị Bích làm thợ hồ ở gần nhà, nhưng công trình không nhiều, ngày được ngày không nên anh cũng phụ chị chăm lo cho công ruộng khoai lang. Vậy mà qua vài vụ, hai vợ chồng đã lỗ gần 20 triệu. Với gia đình nông dân chính hiệu, đây là con số gần như mất trắng cơ nghiệp.
Chị Bích tâm sự: “Vừa mất mùa cái là hai vợ chồng tay trắng, cơm chẳng đủ ăn, mình thì không sao chứ nhìn con ngồi nhai miếng cơm với rau chịu không được nên hai vợ chồng bàn nhau gửi con cho ông bà nội rồi tìm công trình ở Sài Gòn để mần”.
Ngày đầu ra công trường, toàn đàn ông, lác đác vài ba tấm thân đàn bà, thấy ai làm gì, chị Bích bắt chước làm theo. Vì làm cùng công trình nên chồng chị đã chỉ chị phải bê gạch thế nào để không bị đổ đến trộn xi làm sao để vừa đúng tỉ lệ. Đôi bàn tay cũng từ đó trở nên thô ráp và chai sần.
Gặp chị Bích ở công trình vào một ngày cuối tháng, dáng chị nhỏ bé đứng trên bãi cát chồng chềnh, xúc từng xẻng cát vào xe đẩy dưới cái nắng chói chang nhưng chẳng lộ chút mệt nhọc. Chị Bích trông vẫn trẻ và đầy nhiệt huyết đúng như cái tuổi 26 nhưng khuôn mặt chị lại toát lên sự trải nghiệm như những người đàn bà đã qua nhiều giông tố của cuộc đời.
Những ngày đầu đi phụ hồ, thấy ai làm gì chị Bích bắt chước làm theo
Những ngày đầu đi phụ hồ, thấy ai làm gì chị Bích cũng bắt chước làm theo
Ảnh: Vũ Phượng
Tranh thủ giờ nghỉ trưa, vừa nấu cơm chị Bích vừa kể, thời gian đầu mới lên làm vợ chồng chị ở nhà trọ, trừ tất cả chi phí mỗi tháng chỉ dư được 2 triệu gửi về quê để ông bà chăm cháu. Đến bây giờ, cô con gái đầu lòng chuẩn bị lên lớp 1, bao nhiêu thứ phải lo nên vợ chồng xin vào công trình ở để tiết kiệm chi phí.
“Công trình toàn đàn ông, mình đàn bà mặc dù vào ở cùng chồng nhưng cũng bất tiện nhiều thứ, từ vệ sinh đến tắm giặt rồi cả sinh hoạt vợ chồng, tất cả đều bị xáo trộn”, chị Bích chia sẻ.
Vợ chồng chị Bích xin vào công trình ở để tiết kiệm chi phí có tiền lo cho hai đứa con ở quê
Vợ chồng chị Bích xin vào công trình ở để tiết kiệm chi phí có tiền lo cho
hai đứa con ở quê
Ảnh: Vũ Phượng

Bữa cơm trưa đơn giản của hai vợ chồng, chỉ có duy nhất một món là trứng chiên
Bữa cơm trưa đơn giản của hai vợ chồng, chỉ có duy nhất một món trứng chiên
Ảnh: Vũ Phượng
Theo lời chị Bích, con gái gần vào lớp 1 nên rất háo hức, cứ điện thoại kêu ba mẹ về sắm quần áo, sách vở nhưng công trình thiếu người nên chị cũng chưa về được, ráng đợi đến sát ngày con nhập học, sẽ xin nghỉ về dắt con đi mua sắm những thứ cần thiết rồi nắm tay con trong ngày đầu đi học.
Bất chấp nguy hiểm, như bao người phụ nữ khác chị Bích có thể làm tất cả vì con
Bất chấp nguy hiểm, như bao người phụ nữ khác chị Bích có thể làm tất cả vì con
Ảnh: Vũ Phượng
"Những ngày đầu cũng sợ, thấy chông chênh quá, nhưng mần riết quen", chị Bích tâm sự
"Những ngày đầu cũng sợ, thấy chông chênh quá, nhưng mần riết quen", chị Bích tâm sự
Ảnh: Vũ Phượng
Những lúc làm việc quần quật mồ hôi nhễ nhại nghĩ đến con chị lại có thêm động lực. Lấy điện thoại ra ngắm hình con, chị Bích nói: “Mình cực nhiêu cũng được, miễn lo cho con bằng bạn bằng bè là vui rồi. Mỗi lần gửi tiền về quê mình thường gửi thêm đồ chơi cho các con, tụi nó mừng dữ lắm”.
Chị Bích đi tới đâu tiếng cười rôm rả tới đó
Chị Bích đi tới đâu tiếng cười rôm rả tới đó
Ảnh: Vũ Phượng
Dáng người mẹ trẻ xiêu vẹo đẩy từng xe cát
Dáng người mẹ trẻ xiêu vẹo đẩy từng xe cát
Ảnh: Vũ Phượng
Nhiều lúc mệt, chỉ cần nhớ tới tiếng ríu rít của con, chị Bích như lại có thêm động lực
Nhiều lúc mệt, chỉ cần nhớ tới tiếng ríu rít của con, chị như có thêm động lực
Ảnh: Vũ Phượng
Vì con cái, mồ hôi có hề chi
Vì con cái, mồ hôi có hề chi
Ảnh: Vũ Phượng
Dáng chị Bích nhỏ bé tất bật ở công trình
Dáng chị Bích nhỏ bé tất bật ở công trình
Ảnh: Vũ Phượng
Một giờ chiều, chị Bích lại bắt đầu làm việc, cái nắng chói chang của buổi giữa trưa chiếu thẳng trên lưng khi chị cúi người xúc từng xẻng cát, dáng chị nhỏ bé giữa công trình đang ngổn ngang sắt thép. Đẩy xe cát đi tới đâu, chị lại nói chuyện rôm rả cả một góc.
Hết ngày làm việc, chị Bích lại thở phào: “Vậy là sắp tới ngày về thăm con...”

Bình luận

User
Gửi bình luận
Quý

Quý

Em ơi, sao không mang bao tay mà làm? Dù sao minh cũng là phụ nữ, ráng giữ gìn chút nào hay chút nấy em à.

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU