Nhịp sống đô thị:

Hà Nội mùa hoa sấu

3 Thanh Niên

Đánh giá tác giả

Hoa sấu chia Hà Nội thành hai nửa. Một nửa đã từng đi trên thảm hoa phố Trần Hưng Đạo, một nửa chưa từng được như vậy.
Hoa sấu nở từng chùm trắng và thơm nhẹ, có vị chua  /// Ảnh: Lương Hà Hoa sấu nở từng chùm trắng và thơm nhẹ, có vị chua - Ảnh: Lương Hà
Hoa sấu nở từng chùm trắng và thơm nhẹ, có vị chua
Ảnh: Lương Hà

Hoa đầu cành trắng sáng

Những ngày này, bàn trà trên ban công nhà chị Lương Hà ở Ngọc Thụy (H.Gia Lâm, Hà Nội) lúc nào cũng có một vị mát. Ở đó có thể ngắm một cây sấu lớn, thật lớn. Những chùm hoa trắng ở trên cành cũng gần, thật gần để nếu muốn, có thể níu vào hái. Nhưng chị Giang không hái những nhánh lá non ấy, những chùm hoa trắng ấy để… nhấm nhấm như những người ở Hà Nội trạc tuổi chị chắc chắn sẽ muốn làm. Chị Hà là người Hải Phòng.
Song, chị Hà cũng không cưỡng được mong muốn chụp những xanh non sấu để chia sẻ với bạn bè qua Facebook. Bạn chị, nhiều người đã mau chóng nhận ra “món quà” tuổi thơ của mình.
“Ôi tuổi thơ ăn lá sấu non và nhụy hoa sấu. Quả thì chả đến lượt vì toàn bị bọn lớn hơn trấn…”. “Cái hoa, bên trong có cái bầu bầu, ăn ngon hơn cả lá. Thơm nữa. Chua dịu ngon ghê”. “Lấy lá sấu bánh tẻ mà nấu canh chua. Vị dịu không gắt như lá chua me”. “Như hoa chuông (muguet, còn gọi là lan chuông) thế này mà lúc rơi xuống đất tròn vo như hạt cơm. Lúc rụng xuống là cái chuông teo mất rồi. Nhưng rất cứng cáp, nảy nảy trên đường”… Họ bình luận.
Hà Nội, người Pháp đã quy hoạch cây trồng theo tuyến phố từ sớm. Nhà văn Nguyễn Ngọc Tiến cho biết, người Pháp trồng sấu chủ yếu trên các phố Phan Đình Phùng, Hai Bà Trưng, Trần Hưng Đạo... “Tính đến năm 1954, Hà Nội có 1.512 cây sấu, chiếm tới 60% tổng số cây xanh ở bốn quận nội thành. Đến đầu những năm 1990, số cây sấu còn 1.478 cây và năm 2003 còn 1.400 cây”, ông Tiến cho biết.

Quà của mùa hè

Với học trò Hà Nội xưa, sấu là cả một tệp vở ghi kỷ niệm. Trái non rụng suốt xuống cả mùa hè đi tập thể dục buổi sáng cùng bạn bè trong khu phố. Trái rụng trên vỉa hè lớn dần, dập một tí, nhưng nếu lựa khéo, buổi trưa sẽ có một nồi canh. Ai càng mau mắt, càng chăm nhặt càng có quả sấu to đẹp.
Chỉ có hoa sấu là chia đều cho tất cả vì khi vào mùa, hoa rụng nhiều lắm, rụng trắng cả hè phố lẫn lòng đường. Nhưng hoa sấu cũng chia đám trẻ Hà Nội thành hai nửa. Một nửa đã đi qua, đã sống trên những con phố Phan Đình Phùng, Hai Bà Trưng, Trần Hưng Đạo... Một nửa chưa từng bao giờ thẩn thơ vào mùa hạ ở trên những con đường sấu ấy.
Nhớ nhất là những ngày vừa đi vừa tránh giẫm lên hoa sấu rụng. Hoa lấm tấm trên hè, tách ra bên trong có bầu nhụy cũng trắng và nhấm vào thấy hơi chua chua. Chua một chút thôi như thể nếu nấu canh thì chẳng biết bao nhiêu hoa sấu cho đủ. Hoa không thơm nức mà thoáng một vị mát chạy ào qua cùng lúc trên cả lưỡi và không gian. Sau mỗi cơn mưa, hoa sấu rụng nhiều hơn. Hương hè của sấu cũng át đi mùi thân cây ngấm nước.
Sau này, có những đám thanh niên “thầu” cả phố sấu. Cứ đến lúc sấu bánh tẻ, họ kéo cả nhóm trèo lên cây hái. Sấu Hà Nội là quà của duyên may. Ai tình cờ đi đường gặp toán hái sấu này thì trong tủ lạnh có sấu ngon tích trữ. Nếu không, mua ở chợ phần nhiều sấu ở tỉnh khác mang về, trong đó phần nhiều là sấu Thái Nguyên.
“Ngon thật. Chua man mát”, chị Lương Hà nói sau khi đã hái một chùm hoa từ trên cây sấu vườn nhà vào nhấm thử. Hoa sấu chua và lá non cũng chua. Chị và bạn lại có cớ hẹn nhau cà phê trên vỉa hè Hà Nội. Ở đó, họ sẽ ngắt một chùm hoa trong chiếc khăn tay để tặng nhau. Hoa sấu.

Bình luận

User
Gửi bình luận
BOX

BOX

Đối với tôi hoa sấu gắn nhiều kỷ niệm hơn cả bởi sự mộc mạc, giản dị đến khiêm nhường, bởi tuổi thơ tôi từng được những hàng cây sấu chứng kiến. Tôi nghĩ chẳng riêng gì tôi mà hầu như tất cả ai sinh ra và lớn lên ở Hà Nội thì ngoài các loài hoa khác ra, hoa sấu không thể thiếu trong hành trang tuổi thơ đầy ắp của mỗi người trước khi bước vào cuộc sống... Chính vì lẽ đó mà mỗi khi mùa hè tới, mùa hoa sấu về, những kỷ niệm trong tôi lại dâng trào...

Ngày nhỏ, mỗi lần dạo phố vào ban đêm, dưới ánh trăng bàng bạc xuyên qua cành lá xuống đường, bà tôi thường bảo: "Cháu có nhìn thấy hoa sấu li ti màu trắng trên cây kia không?". Tôi căng mắt ra nhìn nhưng không sao nhìn thấy, chỉ một màu xanh đen của lá và những khoảng sáng của trăng. Sáng sớm hôm sau tôi dậy thật sớm để ra xem hoa sấu, quả thật nó nhỏ lắm, chỉ bằng đầu cọng cỏ màu trắng. Khi hoa sấu rụng, tôi và bọn trẻ con tha hồ nhặt chúng, xâu lại thành chuỗi hạt đeo lên cổ trông rất ngộ và thích thú!
BOX

BOX

Đẹp nhất, thơ mộng nhất là phố Phan Đình Phùng, bởi lẽ phố này rất nhiều cây sấu. Đi dưới đường vào mùa hoa sấu người ta như ngây ngất hơn khi những cánh hoa sấu rụng như mưa bụi, đậu trên đầu, trên vai. Hoa sấu đẹp giản dị, khiêm nhường. Mùi hương và màu sắc của hoa không quý phái, ngất ngây như hoa sữa, hoàng lan hay dạ lan... nhưng vẫn toát lên vẻ quyến rũ riêng làm ta nao lòng. Dọc đường Trần Phú, Phan Đình Phùng, Bà Triệu, quanh hồ Hoàn Kiếm, Tràng Thi...màu lá xanh rì của những hàng sấu gợi lên nét riêng của phố phường Hà Nội.
BOX

BOX

Hoa sấu như chiếc đồng hồ báo thức của mùa hè Hà Nội, cứ mỗi lần hàng sấu hai bên vệ đường bắt đầu rụng lá, để lộ những chùm hoa mỏng manh, người ta thầm thì về một mùa hè nữa lại sắp về, thật gần. Hoa sấu không kiêu sa như hướng dương, cũng chẳng ngọt ngào như cánh sen tháng 6, sấu lặng lẽ cho mình một khoảng trời riêng, vô tư lự cùng thênh thang bầu trời và gió lộng, nhưng vẫn đủ sức khiến trái tim người ngất ngây. Hoa sấu đã trở thành một phần hồn của người Hà Nội, dẫu thời gian có qua lâu bao nhiêu đi chăng nữa, hoa sấu vẫn chiếm trọn một góc nhỏ trong những nỗi nhớ thương, tựa người bạn tri kỉ, không gặp lại nhớ.

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU