Đi ăn sáng ở Hà Nội: Cũng công phu thật!

Thanh Niên

Đánh giá tác giả

Năm 1997, cơ quan điều ra Hà Nội làm việc. Anh Phong, vừa là sếp, vừa là bạn, sáng ra, rủ đi ăn phở. Đó là lần đầu tiên được ăn phở xếp hàng ở Lý Quốc Sư.
Xếp hàng ăn phở Bát Đàn  /// Ảnh: Lưu Quang Phổ Xếp hàng ăn phở Bát Đàn - Ảnh: Lưu Quang Phổ
Xếp hàng ăn phở Bát Đàn
Ảnh: Lưu Quang Phổ
Đến, anh tự mình xếp hàng, trả tiền, bưng hai tô phở đầy ụ. Người thì đông, đụng cái là tô phở nghiêng trào nước ra tay, nóng lắm, nhưng anh vẫn cười cười.
Hôm sau thấy anh gọi, hỏi, lại phở nữa à anh? Sau này mới biết, anh ăn phở ở đó và Bát Đàn đã 40 năm rồi.
Thực ra thì tôi không ăn sáng (thật là phản khoa học, nhưng quen rồi), tô phở thì lớn, ăn chưa tới phần ba, dù nó rất ngon.
Mới nhớ, lần đầu tiên được ăn phở là khi mang ba lô ra Bến xe Kim Mã nhập học trường quân sự. Ghé vô quán kêu tô phở. Chị bán phở mang ra, lát sau mang đến thìa mì chính, kêu, chú ở rừng ra phải không, người xanh rớt. Tô phở đó không phải ăn mà để “ngậm mà nghe”, nó ngon một cách dị thường dù là phở bến xe, tuổi nào mà so với Lý Quốc Sư, Bát Đàn?
Lúc đó mới ra một mình nên tá túc ở nhà nhà văn Nguyễn Quang Lập. Lập là người nổi tiếng, nổi đến mức sáng ra người gọi mời ăn sáng cũng búa xua.
Ra vỉa hè phố Lò Sũ, toàn thấy anh em làm văn nghệ, ăn sáng bằng đĩa lòng, tiết canh và… rượu trắng. Ăn cái no tận chiều.
Khi lên ở gác xép trên phố Tây Sơn với Nghĩa, Nghĩa cũng chưa chuyển nhà về Hà Nội. Do công việc nên Nghĩa dậy đi làm sớm và về lúc 6 giờ sáng. Về cái, Nghĩa đánh thức, bảo đi ăn sáng. Sáng nào thực đơn cũng hai cái trứng lộn, đĩa xôi lạc. Thoạt đầu khó ăn hết nhưng quen dần, thấy ăn sáng cũng hay, đi làm trưa khỏi ăn luôn.
Ăn chừng hai tháng thì tăng cân, mặt trắng hồng. Đi đâu ai cũng bảo, sao ở Quảng Bình chang chang cồn cát mà trắng thế. Bèn nói, do nước Hà Nội mát.
Sau quen rồi thì đi ăn sáng với bạn bè nhiều hơn. Từ cháo quát, phở chờ... đều tham gia. Tham gia nhưng cứ lăn tăn, mình ra quán ăn, trả tiền để được phục vụ, sao phải cực thế trời? Nhưng rồi nghĩ, thấy vui là vui thôi à.
Vào Đà Nẵng, lại trở về như cũ, không cà phê, không ăn sáng. Sớm, pha ấm trà, đọc hết báo anh em cơ quan mới đi cà phê về.
Mới đây nhất, ra Hà Nội hơi dài ngày, bạn bè lại rủ ăn sáng. Xong việc nên cũng có thời gian xâm nhập “thế giới ăn sáng”, mới biết nhiều bạn rất công phu. Xôi thì phải chỗ này, miến ngan phải chỗ kia, bún riêu phải chỗ nọ… Đi vào cả những ngõ, ngách, ngách của ngách... nếu không có bạn thì đi ra cũng lạc chứ đừng nói đi vào.
Ăn uống cũng tỉa tót lắm. Gừng phải thái thế này, chanh vắt thế kia, món này phải rau kinh giới… nói chung là hiểu ra được chút xíu, vì sao người ta có câu “ăn Bắc mặc Nam”.
Vấn đề là, ăn sáng không chỉ ngon mà phải no.
Hôm có mấy người bạn đến khách sạn đang ở, rủ đi ăn sáng. Bảo các bạn ấy đừng đi xa, khó có chỗ đậu xe, ra trước đường cũng được. Té ra các bạn ấy biết “OK, OK, quán đó được lắm đó!”. Xong ra.
Cô chủ quán bảo hết miến rồi. Người bạn nói trong tủ thấy còn mà? Cô ấy nói, còn 3 tô, để dành cho 3 người, thường 15 phút nữa họ mới đến, mấy người chỉ ăn miến ngan nhưng đầu ngan thôi. Công phu thật.
Một cô mới đề xuất đi vào trong một tí, có quán phở ngon. Đi vào, một khu có vẻ như là chung cư, rất cũ. Chờ được chỗ ngồi, ăn xong kêu tính tiền, cô em đi cùng, chỉ chỗ này bảo, đi ra rồi trả anh. Hóa ra ai vào ăn cứ ăn, đi ra thì có người đứng ở cổng nhìn “bill” trong đó chuyển ra mà thu tiền.
Ăn sáng cũng công phu thật!

Bình luận 14

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
tuananhta

tuananhta

Tôi không bao giờ đi ăn kiểu xếp hàng, cho dù nó ngon như thế nào đi nửa. Thậm chí tôi còn rất ghét .Nếu đói quá sẽ nhìn chung quanh nếu có bánh mì , hay xôi hay khoai sẽ mua ăn.
trần duyên

trần duyên

đó là vì ăn nhiều chỗ ngon rồi nên ko thèm nữa. ko quan trọng. hihi. m cũng vậy.
Trần Khôi

Trần Khôi

Ok, tôi cũng như bạn, có lẽ cùng suy nghĩ :" Miếng ăn là miếng tồi tàn",
Khánh

Khánh

Ở Sài Gòn mà sáng ra đi sắp hàng ăn sáng thì bao giờ tới cty
nguyễn phương

nguyễn phương

Người miền Bắc khá cầu kỳ trong ăn uống, phải đúng điệu đúng chỗ phải ngon - ngon theo khẩu vị của họ - khác với miền trong này dễ hơn rất nhiều...
Trịnh Quốc Thái

Trịnh Quốc Thái

Khi dân chúng quá rãnh rỗi và thất nghiệp nhiều, thì việc xếp hàng dài để chờ ăn sáng như thế này là không có gì phiền toái, nhưng chưa chắc đã vì ăn ngon, mà có thể là thói quen văn hóa truyền thống: nếu không xếp hàng giống đám đông thì sợ rằng mình lạc hậu, không sành ăn, không thời thượng. Ở Sài Gòn, ngon hay dở còn phụ thuộc vào thái độ văn hóa của người phục vụ, sự thoải mái, văn minh, tôn trọng thực khách, chứ không chỉ vì miếng ăn.
hoàng Lâm

hoàng Lâm

Chẳng qua là cái nhịp sống của MB nói chung và cả HN luôn nó chảy chầm chập và cung cách ăn mặc cũng như cách sống nó cầu kỳ tinh tế hơn những vùng miền khác ,Ở MN nhất là ở TP HCM thì nhịp sống nó cuồn cuộn chảy ,cách ăn mặc đơn giản ,tính cách con người khoáng đạt ,rộng dãi ,bình dị nên con người không thích chờ đợi việc xếp hàng để chờ ăn uống thì quả là rất khó chịu ( Trừ trường hợp phải xếp hàng theo phép lịch sự ) Do vậy mọi người phải nhập gia phải tuỳ tục thôi
H.Son

H.Son

Nói cầu kỳ cũng đúng mà gọi bảo thủ cũng không sai.
Nguyen Hai

Nguyen Hai

Kiểu kinh doanh lạc hậu, bởi vậy nên tốc độ phát triển bằng 1/5 của HCM
Hoàng

Hoàng

Bạn nói chính xác ...nhưng thông càm cho dân Miền Bắc từng phải sống 20 nặm tem phiếu ,bao cấp từ que diêm,hạt bột ngọt.
Nghĩa

Nghĩa

Cứ chê bai này nọ, nhưng vẫn rúc đầu vào mà ăn... Có bao h quý vị tự hỏi vì sao ko? Chắc dân Hà Nội họ ngọng à?
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU