Bí mật những món hàng ở ‘chợ trời’ Sài Gòn – Kỳ 3: 'Ăn' cả gái bán dâm

13 Thanh Niên Online

Đánh giá tác giả

Suốt những ngày bán chợ trời, tôi được chứng kiến cảnh những cô gái bán dâm lại luôn là khách hàng “vip” của Đ. Các cô hay đi chợ, canh những món hàng đẹp, với mong muốn thu hút khách làng chơi.
Ông Tài (60 tuổi) cho biết đến 55 tuổi mới chịu làm ăn. Hồi trẻ hay trộm cắp nên vào tù, ra tù “như cơm bữa” - Ảnh: Trác Rin Ông Tài (60 tuổi) cho biết đến 55 tuổi mới chịu làm ăn. Hồi trẻ hay trộm cắp nên vào tù, ra tù “như cơm bữa” - Ảnh: Trác Rin
Ông Tài (60 tuổi) cho biết đến 55 tuổi mới chịu làm ăn. Hồi trẻ hay trộm cắp nên vào tù, ra tù “như cơm bữa” - Ảnh: Trác Rin
Gái bán dâm là khách sộp…
Trong số những khách hàng của dân bán chợ trời, hầu hết ai cũng nghèo. Người làm nghề bảo vệ, người lượm ve chai, người bán vé số, thậm chí có cả gái bán dâm được xếp vào hàng “vip” nhất. “Tụi nó tiền nhiều lắm, có đồ nữ là tao bán phát một, giá lại cao ngút. Tụi này làm ra tiền dễ thì dụ cũng dễ ợt…”, ông Đ. tiết lộ.
Sau nhiều ngày bán chợ trời cùng Đ. ở đường Ngô Gia Tự, quận 5, tôi thấy các cô gái bán dâm luôn lởn vởn xung quanh. Họ, người đi bộ có, đi xe đạp, đi xe ga đắt tiền cũng có. Mỗi lần ông Đ dọn hàng ra, các cô này thường ghé trước tiên để chọn những món đồ “xịn” nhất.
Thâm nhập ‘chợ trời’ Sài Gòn – Kỳ 3: Những câu chuyện buồn 2Các cô gái bán dâm luôn vây chỗ bán chợ trời của Đ., nếu may mắn có hàng hiệu sẽ “săn” ngay - Ảnh: Trác Rin
“Ồ, cái giỏ này đẹp hết xảy đó em gái. Anh mới mua của tụi giựt đồ hôm qua, bán rẻ em một xị hai thôi", ông Đ. chào mời.
Cô gái cũng đáp lời liền: "Cũng đẹp thiệt, anh lấy cho em một xị nghen”. Đó là một trong những quảng cáo và bán hàng trong chớp nhoáng giữa Đ. và cô gái bán dâm tên Thanh, khách hàng ưa chuộng của ông.
Bầu chọn
Bạn có thích mua hàng ở chợ trời Sài Gòn?
Những chai sữa tắm, phấn son không rõ nguồn gốc, thậm chí có lúc Đ. còn không biết thứ ấy là cái gì nhưng cũng ra sức chào hàng.
Trưa ngày 1.3, một cô gái bán dâm đi bộ tới chỗ tôi và Đ. đang bán, da đen nhẻm, mắt thì đảo liên tục chờ khách làng chơi vẫy gọi.
“Cái chai đó là chai gì vậy anh, sữa tắm đúng hông? À, đúng đó em, hàng Malaysia đó, tắm trắng hay tắm nắng gì đấy”, Đ. cười ha hả giới thiệu cho cô gái.
Qua quan sát, tôi thấy dòng chữ trên cái chai này đã bị bong mờ, chẳng biết là gì nhưng từ lời chào hàng của Đ., cô gái vẫn bỏ ra 30 ngàn mua về… dùng thử.
Ngoài ra, những chiếc vòng trang sức giả, đồng hồ hỏng của Đ. cũng là các mặt hàng mà các cô gái bán dâm ở khu vực này luôn săn tìm. Họ luôn muốn ăn diện một cách lộng lẫy hơn để thu hút khách làng chơi.
Thâm nhập ‘chợ trời’ Sài Gòn – Kỳ 3: Những câu chuyện buồn 3Những chai sữa tắm không rõ nguồn gốc được Đ. mời chào một cô gái bán dâm ở đường Ngô Gia Tự, quận 5 - Ảnh: Trác Rin
Tình nghĩa bụi đời
Trong những ngày bán chợ trời ở quận 5, tôi được ông Tài (60 tuổi) kể mình là dân Sài Gòn chính hiệu nhưng ông phải ở trọ gần cầu Chà Và, quận 8. Da mặt nhăn nheo, tướng đi lòng khòng đầy khắc khổ, ông Tài cho biết mình vào – ra tù bao nhiêu lần chẳng thể nhớ hết. Mặc dù đã 60 tuổi nhưng ông chỉ chịu làm ăn, hành nghề bán chợ trời mấy năm trở lại đây.
“Mang tiếng là dân Sài Gòn chứ khổ lắm mày ơi. Từ nhỏ đã sống lang thang, đi bụi đời rồi. Từ lúc trẻ tới giờ tao vào tù, ra tù chẳng biết bao lần mà kể. Lúc đi 1 năm, lúc 18 tháng, lúc 2 năm… đều có hết. Hồi đó tao chẳng buồn làm ăn, cứ ăn rồi đi trộm cắp nên vậy. Tao tu được 5 năm rồi, nghĩ cũng kỳ, tới 55 tuổi mới chịu làm ăn”. Ông Tài cười nhạt khi kể về cuộc đời.
Thâm nhập ‘chợ trời’ Sài Gòn – Kỳ 3: Những câu chuyện buồn 4Ở đây, gái bán dâm đi bộ có, đi xe đạp có, đi xe tay ga đắt tiền cũng có. Họ luôn trực chờ gần nơi bán chợ trời của Đ. - Ảnh: Trác Rin
Suốt mấy ngày bán chợ trời, vì thấy tôi chỉ mặc suốt một bộ quần áo, Đ. lại hay bỏ đi vào những buổi chiều nên Bườm (27 tuổi, ngụ quận 4) và vợ mình là Trang (25 tuổi, ngụ quận 12) tỏ vẻ muốn giúp đỡ.
Bí mật những món hàng ở ‘chợ trời’ Sài Gòn – Kỳ 3: 'Ăn' cả gái bán dâm - ảnh 4

Tui may mắn có nước da trắng trẻo, mặt ưa nhìn nên đi khách kiếm tiền sống qua ngày. Giấy tờ mình không có thì có ai mướn làm gì đâu. Đi với khách cũng nhanh nên nhà nghỉ họ đâu đòi giấy tờ.

Bí mật những món hàng ở ‘chợ trời’ Sài Gòn – Kỳ 3: 'Ăn' cả gái bán dâm - ảnh 5

Trang, một gái bán dâm kể

“Tao thấy mày khổ quá, ông Đ. ổng chơi đá (ma túy đá – NV) mà theo bán buôn vầy thì chỉ có nước đói chết thôi. Vợ tao (Trang - NV) đi khách mỗi ngày cũng được ít trăm đến vài triệu. Thích thì làm còn không thích thì nghỉ. Tao với nó đang mướn nhà trọ dưới quận 12, tụi tao còn dư cái gác bên trên. Mày muốn thì tao dẫn mày về dưới ở, rồi ít bữa đi kiếm việc khác làm, chứ mày ngủ bờ bụi miết vậy chịu sao nổi”, Bườm ngỏ ý giúp tôi.
Dứt ý Bườm phóng chiếc max cà tàng bỏ đi cho tôi có thời gian suy nghĩ và dặn không được nói cho Đ. biết, sợ mích lòng nhau.
Trước đó tôi có kể cho Bườm nghe chuyện tôi không được ông Đ. không lo cơm ăn, tối phải… ngủ ngoài đường. 
Mấy ngày sau, tôi gặp và thắc mắc tại sao 2 vợ chồng Bườm không tìm việc khác làm mà lại làm nghề bán dâm, lúc này Trang kể: “Cuộc sống đâu ai muốn vậy, từ nhỏ đứa nào cũng đi bụi đời. Tui may mắn có nước da trắng trẻo, mặt ưa nhìn nên đi khách kiếm tiền sống qua ngày. Giấy tờ mình không có thì có ai mướn làm gì đâu. Đi với khách cũng nhanh nên nhà nghỉ họ đâu đòi giấy tờ”.
Ngày nào cũng vậy, trưa Bườm chở Trang lên khu vực quận 5 hành nghề. Khách làng chơi chở Trang tới nhà nghỉ thì Bườm chạy bám theo sau, đợi Trang xuống rồi chở về quận 5 tiếp tục đứng dọc đường tìm khách.
Cuộc sống muôn màu ở Sài Gòn là vậy. Đ. vẫn tiếp tục bán chợ trời, những đối tượng trộm cắp, vốn vô công rỗi nghề, có khi nghiện ngập nên lại tiếp tục con đường bất chính. Trang vẫn đi khách như bình thường – trừ lúc cô bị lực lượng chức năng vây bắt.
Cái vòng quay vẫn tiếp tục diễn ra ở đô thị sầm uất nhất, tất cả đều không có lối thoát…
Trong những ngày “học nghề” ở khu bán chợ trời, tôi được ông Chính (55 tuổi, ngụ đường Trần Hưng Đạo, quận 1) cho biết: “Tao nói mày nghe, ở khu này ai cũng chơi hàng đá hết (ma túy đá - NV). Nhất là thằng Hậu, mỗi tối nó kiếm được một vài chai như chơi, mà nó hay bị gái dụ, với chơi đá nhiều nên tiền chẳng có một xu. Còn tao, có khi hết tiền tao vay nóng chơi luôn, chơi đá nó ghiền lắm. Tao chơi ma túy từ nhỏ, mấy năm nay chuyển qua chơi hàng đá, cũng sướng mà không ngủ được luôn, mày thấy tao cứ thức sáng đêm miết là vậy…”.

(Tên các nhân vật trong bài đã được thay đổi)

Bình luận

User
Gửi bình luận
KIm Lê

KIm Lê

Số lượng người Sài gòn sống bên lề xã hội bụi đời lang thang từ nhỏ đến già như thế này rất lớn. Thật tội nghiệp là chẳng có chính sách xã hội nào thật sự quan tâm giúp đỡ, mà chỉ có CA lâu lâu có chiến dịch hốt vào thả ra :(
Sang

Sang

Do họ chọn cách sống như thế, chứ không có chuyện xã hội và chính quyền bỏ rơi họ. Họ cũng được đưa vào trường được giáo dục, cải tạo nhưng sau đó họ trốn ra hay được ra lại quay về lối sống cũ. Tệ nạn xuất phát từ sự thiếu quan tâm của gia đình, sự ích kỷ của người lớn và từ người làm văn hóa, từ suy nghĩ lệch lạc của giới trẻ hiện nay khi bị thông tin xấu bủa vây.
Em Ty

Em Ty

Ở Mỹ cũng có người bụi đời, vô gia cư... 99% đều là người nghiện ngập. Mà nghiện ngập thì chẳng ai thuê mướn lao động hết. Đó là do họ tự chọn lối sống như vậy chứ không phải xã hội.
3 phản hồi
Minhluan

Minhluan

"...Anh mới mua của tụi giựt đồ hôm qua, bán rẻ em một xị hai thôi" kiểu này thì làm sao hết nạn cướp giật!?
linh

linh

đây là lần đầu tiên tôi được đọc, và biết một cách chi tiết về cuộc sống xung quanh những món hàng chợ trời, những góc sáng tối đang vận hành mỗi ngày, ta không coi nó là tội, mà nên nghĩ về việc làm sao cho nó tốt đẹp lên.
ngoc

ngoc

Chợ trời là nơi tiêu thụ hàng của nhưg đưa đi ăn trộm ăn cướp đc. Nên dẹp những nơi này thì bọn trộm cướp sẽ khó tiêu thụ hơn. Và có thể theo dõi những người bán ở đáy để lần ra manh mối của bọn chug
Mạnh

Mạnh

những cái nghề bị cho là tệ nạn xã hội chung quy cũng là sự tiếp nối của những tệ nạn xã hội khác. Con người được tạo điều kiện, được quan tâm thì đâu phải sống trong cái bần.
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU