Chồng đánh vợ, phụ nữ Việt lên tiếng:

Ba phang dao, bóp cổ mẹ: Tôi giải cứu suýt 'phải lìa đời' vì bị ba đánh

Thanh Niên Online

Đánh giá tác giả

Ba tôi bóp cổ mẹ. Tôi dùng hết sức mạnh đẩy ba tôi văng ra. Không biết do đau hay đang điên cuồng mà ba bóp cổ tôi. Lúc tôi cảm mình sắp lìa khỏi thế giới thì mẹ đã tát ba mấy bạt tai để cứu con.
Đến bao giờ mới hết cảnh người vợ sợ hãi chịu trận đòn của chồng? /// Ảnh minh h cắt từ clip Đến bao giờ mới hết cảnh người vợ sợ hãi chịu trận đòn của chồng? - Ảnh minh h cắt từ clip
Đến bao giờ mới hết cảnh người vợ sợ hãi chịu trận đòn của chồng?
Ảnh minh h cắt từ clip

Khi đọc tin về người phụ nữ bị chồng bạo hành dìm dưới nước, tôi thấy cay cay nơi khóe mắt vì tuổi thơ từng chứng kiến cảnh ba bạo hành mẹ. Nỗi ám ảnh đó khiến tôi chưa dám kết hôn dù tuổi đã qua 30.

Tôi xin phép được giấu tên nhưng vẫn muốn chia sẻ bài viết này đến tất cả phụ nữ, hãy mạnh mẽ và can đảm chung tay đẩy lùi bạo lực gia đình.

Thực tế, nhiều bà mẹ cứ cam chịu vì sợ con không cha, gia đình chia lìa nhưng hình ảnh bạo hành đó đôi khi lại là một ký ức ám ảnh suốt cả cuộc đời của một đứa trẻ đến nỗi lớn lên sẽ không dám kết hôn giống như tôi.

Sinh ra và lớn lên tại miền Tây sông nước, ba mẹ tôi cũng từng có những năm tháng gian khổ. Ba tôi từng công tác tại viện kiểm soát, có thời gian làm tại Chi cục thuế. Mẹ tôi sinh ra lớn lên làm nông nên lúc nào ba tôi cũng xem thường mẹ thất học. Trong nhà, tiền bạc ông giữ hết và chỉ phát đúng tiền đi chợ, chi tiêu. Ba tôi lại hay ghen tuông.

Năm tôi lên 6 tuổi, ba xin nghỉ làm vì bất mãn công việc, rồi nhiều chuyện không hay khác xảy ra. Từ đó, mọi tội lỗi ba dồn hết xuống mẹ. Mẹ vừa mang bầu em kế tôi vừa bán rau mà phải dậy đi từ 2 giờ sáng. Ban ngày, mẹ đi xin hèm về nuôi heo mà ba ghen tuông, không tiếc lời chửi mắng vợ. Hễ mẹ tôi lên tiếng thì ông gặp gì sẽ cầm phang mẹ cái đó.

Lần đầu tiên, ba phang cây dao bầu xuyên qua cái cửa nhà sau. Dao cấm sâu vào cửa đứt tóc mẹ, chỉ còn chút thôi thì dao cấm ngay giữa trán bà. Hình ảnh mẹ tôi không cảm xúc, không khóc, không la, không phản ứng khiến tôi ám ảnh. Tôi khóc rất to, vừa khóc vừa hoảng sợ còn ba tôi thì bỏ đi chỗ khác. Tôi chạy ôm lấy mẹ và mẹ tôi vẫn đứng yên không một chút động đậy. Điều đó thật sự rất đáng sợ. Nếu như là thời bây giờ có điện thoại chụp ảnh hay quay phim lại thì có lẽ ba tôi đã bị trừng phạt.

Cứ thế, những lần xung đột gia đình, ba tôi thường đánh mẹ, khi thì phang ly thủy tinh khiến mẹ sụp ống quyển chân trái, khi thì bóp cổ mẹ. Bây giờ trên người mẹ vẫn còn dấu vết ngày đó.

Lần cuối cùng ba tôi đánh mẹ là khi tôi 18 tuổi. Hôm đó ba tôi bóp cổ mẹ, tôi chứng kiến, thấy mẹ lịm dần, tôi đã dùng hết sức mạnh đẩy ba tôi văng ra trúng vào cạnh tủ thờ. Không biết do đau hay do đang điên cuồng mà ba tôi bóp cổ tôi. Lúc đó, tôi cảm thấy như mình sắp lìa khỏi thế giới này thì mẹ tôi đã tát ba tôi mấy bạt tai. Đó là sự chịu đựng cuối cùng, mẹ tôi đã vùng lên chống lại ba để cứu tôi.

Vụ đánh đập, dìm nước vợ dã man ở Tây Ninh

Sau lần đó mẹ tôi mới chịu ra phường trình báo, hội phụ nữ cùng địa phương cũng mời ba lên làm việc và cũng từ đó ba tôi không dám đánh mẹ nữa, nhưng thật sự cả đời này tôi không thể nào quên được.

Năm nay mẹ tôi đã 65 tuổi nhiều lúc ngồi nhắc lại chuyện xưa, tôi nói sao mẹ sao không ly hôn đi? Mẹ nói sợ tai tiếng phụ nữ không chồng, sợ con gái lớn lên có chồng không đủ cha đủ mẹ.

Chính cái sợ đó mà hình ảnh người cha trong trái tim chị em tôi như một con thú dữ. Mặc dù chúng tôi vẫn lo cho ông đầy đủ theo trách nhiệm của một người con nhưng hình ảnh tốt đẹp về người cha thì chưa bao giờ chị em tôi có được.

Chị em chúng tôi lớn lên được ăn học tất cả là nhờ ông bà ngoại và mấy dì lo lắng. Ba tôi từng nói con gái học làm gì lớn lên cũng làm *** mà thôi.

Tôi mong sự chia sẻ này sẽ giúp các phụ nữ mạnh mẽ chống lại bạo lực gia đình, hãy can đảm đừng vì bất cứ lý do gì mà cam chịu tổn thương. Phụ nữ cần yêu lấy bản thân mà cha mẹ đã ban cho chúng ta, cuộc đời bất hạnh thì không ai giống ai nhưng nếu quá nhu nhược cũng là có lý do để người khác ăn hiếp mãi. 

VIDEO: Vụ vVõ sư đánh vợ dã man khiến dư luận phẫn nộ cách đây không lâu

Xã hội cực kỳ lên án hành động vũ phu, bạo lực gia đình. Thế nhưng vẫn còn đó những chuyện đau lòng, cam chịu của người vợ. Để tố cáo và góp phần nói không với bạo lực gia đìnhThanh Niên Online sẽ khởi đăng các câu chuyện: Chồng đánh vợ, phụ nữ Việt hãy lên tiếng!. Bạn đọc có thể chia sẻ câu chuyện của mình qua email: doisong.thanhnien@gmail.com để cùng dẹp bỏ nạn vũ phu.
Bài viết và ý kiến của bạn đọc được đăng tải sẽ nhận nhuận bút của Thanh Niên. Xin trân trọng cảm ơn!

Bình luận 7

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Thắng

Thắng

Mẹ tôi cũng vậy, mẹ tôi bị bạo hành công khai cho tới khi tôi học đại học sắp ra trường, sau này tôi làm có tiền thì ông không bạo hành công khai mà quay sang bạo hành tình dục & bạo hành khi tôi kg có nhà, mẹ tôi lại giấu nhưng tôi cảm nhận được và cũng kg thể làm gì. Cũng nhờ ông lén phéng với vợ người ta, khi tôi khuyên thì ông lại từ tôi & kiện tôi tội vu khống, thế là ông đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà, rồi tôi mua đất cất nhà cho mẹ tôi ở, giờ mẹ tôi sống khoẻ, tôi cũng đỡ gánh nặng giỗ chạp ma chay bên nhà nội. Mẹ tôi dặn khi mẹ chết thì hiến xác, tôi nghĩ thế cũng hay, đỡ mắc nợ đời & người quen lui tới. Tui cũng dặn vợ nếu tôi chết trước thì hiến xác nếu còn nguyên, nếu xác tả tơi không dùng được thì đem thiêu, nếu chỗ thiêu đặt vấn đề hũ cốt thường hay hũ cốt đẹp thì bỏ luôn, khỏi mang hũ cốt về. Đám giỗ tôi cũng dặn vợ con khỏi làm, nếu tôi sống tốt với vợ con thì mặc niệm nhớ tôi 5 giây là được... Tôi làm thế không phải cực đoan mà 1 lòng sám hối và làm gương cho con cháu sau này, tôi có con trai, tôi mong nó sống tốt với vợ con...
Le

Le

Phụ Nữ VN mình là vậy đó , cứ cam chịu để rồi không biết những cam chịu đó là nỗi ám ảnh và kí ức khủng khiếp sẽ theo con cái mình cho tới lúc nào... vậy nên hãy lên án vấn nạn bạo lực gia đình này vì nó tuy nhỏ như ảnh hưởng tâm lý rất lớn cho các thế hệ mai sau này
TX

TX

Loạt bài kiểu này của Báo thanh niên vô cùng ý nghĩa. Người phụ nữ VN không dễ gì thoái khỏi cái vòng kim cô tam tòng tứ đức để rồi nhẫn nhục chịu đựng bạo lực gia đình. Nhưng tôi tin dần dần sẽ có sự thay đổi...
Longgiang25

Longgiang25

Bạn và cả người phụ nữ sinh ra bạn rất dũng cảm, đầy nghị lực cũng như lòng nhân ái để sống hết tuổi thơ dữ dội như thế với đầy đủ nhân cách, phẩm giá cũng như tính cách tốt đẹp của một con người thật sự đó là tình yêu thương, sự cảm thông, tha thứ cũng như lòng hiếu thảo đối với đấng sinh thành dù cha của bạn không xứng đáng với tình yêu đó. Tôi là đàn ông nhưng tôi vẫn luôn nghĩ rằng bạo lực với phụ nữ, nhất là vợ mình, là hành vi rất hèn hạ. Đàn ông có thể yếu đuối và thất bại nhưng không thể hèn hạ được.
thao tran

thao tran

Cha mẹ và con cái mình không thể lựa chọn đươc, cố gắng sống tốt, tất cả điều có nhân duyên
Mong một ngày mội việc tốt đẹp hơn
Trần Tú

Trần Tú

Thành thật chia buồn cùng em, phận làm con không thể có quyền lựa chọn đấng sinh thành, tuy nhiên không ai hoàn hảo cả, ai biết sai biết sửa sai thì mình cũng có thể bỏ qua.... Chúc em gặp người ưng ý.
Cáo Già Lười Học

Cáo Già Lười Học

Tổn thương trong tâm hồn là vết thương mãi chẳng thể trị hết được. Tôi ko bào chữa cho đấng mày râu hay lên án nhiều mặt chìm nổi của xã hội này.
Ở đời, có người này người nọ, ... đến bây giờ, tôi vẫn chưa yêu ai...
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU