Chiều mưa nhớ tô canh cá nấu su hào

0
Đôi khi cảm giác thèm một món ăn nào đó là do bạn gặp phải một tình huống tương tự khi được thưởng thức nó trước đây...

Đôi khi cảm giác thèm một món ăn nào đó là do bạn gặp phải một tình huống tương tự khi được thưởng thức nó trước đây, ví dụ như vào lúc trời mưa, hay một chiều thứ bảy lá vàng rơi rổn rảng…

>> Mùa đọt bí của mẹ
>> Cá nục nấu canh dưa hồng

 Ngày mưa nhớ tô canh cá nấu su hào 1
Canh cá nấu su hào với vị ngọt khó tả - Ảnh: Thường Xuân

Ký ức của bạn sẽ ùa về "cổ vũ" cho vị giác. Cũng có khi bạn lên cơn thèm mà chẳng cần lí do gì hết.

Tôi vào đề phức tạp vậy, là bởi hiện tôi đang thèm một tô canh cá lóc nấu su hào từ một buổi chiều mưa, khi còn ở nhà cùng nhà bố mẹ. Bố kể mẹ có ba món cá nấu "tuyệt chiêu" mà đặc biệt nhất là món cá lóc nấu su hào. Tầm tuổi tôi bây giờ, tay nghề nấu nướng của mẹ đã trưởng thành rất nhiều. Tôi không có tuyệt chiêu nào nên đành chuyển sự tự hào sang một hướng khác, rằng tôi có một người mẹ nấu ăn ngon. Thế đã là một niềm hạnh phúc!

Thường thì tôi hay nghe bố mẹ kể lại về sự tích các món ăn trong lúc phụ họ làm bếp. Mẹ kể ngày mẹ còn nhỏ, bà ngoại một tay chăm bảy người con ở nhà trong thời gian ông ngoại đi làm xa. Do không có nhiều thời gian nên bà thường băm to kho mặn cho qua bữa. Mẹ thích những cuối tuần ông được nghỉ phép về nhà, rảnh rỗi sẽ nấu món ăn chu đáo và công phu hơn để đãi cả nhà.

Cá lóc được lạng riêng phần thịt, xắt thành từng miếng nhỏ để xào lên trước, nhưng vì nhà đông con nên ông ngoại đem phần xương còn lại của con cá dần cho thật nhuyễn xương rồi vo thành viên "bổ sung" vào nồi canh. Cũng nhờ vậy mà nước canh ngọt hết ý. Còn su hào thì phải được sắt thành từng sợi thật mỏng bằng dao. Công đoạn này công phu phải biết nhưng rất xứng đáng, bởi su hào được bào thành sợi nhỏ sẽ mềm và thấm vị hơn.

Nhớ có lần bố giao nhiệm vụ cho tôi sắt sợi su hào, làm không đúng yêu cầu nên khi ăn nó cứng ngơ cứng ngắc. Bữa ăn hôm đó, cả nhà lại được nghe lời giáo huấn về nữ công gia chánh dành cho tôi. Nghe rồi cười trừ thôi, vậy mà cũng gần hai mươi năm rồi.

Mỗi lần nấu lại món canh ở từng độ tuổi khác nhau tôi lại học được thêm nhiều kiến thức ẩm thực mà ngày còn nhỏ chưa thể lĩnh hội được hết. Có lần tôi bảo món canh của mẹ nhìn buồn hiu nên thêm vài lát cà chua. Mẹ nói rằng để trang trí thì được, nhưng vị cà chua để can thiệp vào nước canh sẽ phá hỏng vị ngon vốn có. Vì chỉ cần cái ngọt của su hào quyện vào vị ngọt của thịt cá đã là một thứ "tài sản" quý giá cho món canh này rồi. Chị dâu tôi người Nam, là fan ruột món cá nấu su hào của mẹ cũng ngồi chiêm nghiệm từng lời phân tích như một chuyên gia ẩm thực của mẹ. Ít nhất, với chúng tôi thì mẹ là một chuyên gia rồi.

Nhiều lúc ngồi ăn, tôi hỏi ghẹo mẹ rằng mẹ nấu có ngon bằng ông ngoại không thì mẹ cười lảng đi, mỗi thời mỗi khác, cái chuẩn ngon chắc cũng thay đổi nhiều. Cứ vậy, những câu chuyện liên tu bất tận của mỗi món ăn mà mẹ kể đã hàng ngày nuôi dưỡng trong tôi một thế giới tưởng tượng, lẫn lộn những tình thương, những mảnh quá khứ qua bao thế hệ hòa lẫn trong thứ vị giác ngọt ngào khôn tả.

Thường Xuân

Bình luận

User
Gửi bình luận
Hãy là người đầu tiên đưa ra ý kiến cho bài viết này!

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU