20 năm ăn phở ngon nhất ở Mỹ, tôi vẫn nhớ tô phở thuở hàn vi nơi quê mình

Thanh Niên Online

Đánh giá tác giả

Dẫu bao nhiêu năm sống ở xứ người, nhưng chỉ cần nhìn thấy tô cơm kèm chai nước mắm, nghe lồng lộng mùi phở từ xa, là bao nhiêu món ngon Tây Tàu đều sẵn sàng bỏ hết.
Tô phở "nhà nấu" giữa lòng nước Pháp. Tô phở "nhà nấu" giữa lòng nước Pháp.
Tô phở "nhà nấu" giữa lòng nước Pháp.
Người ngoại quốc thường biết tới Việt Nam qua tô phở thơm lừng, chả giò (nem rán) giòn rụm và ổ bánh mì nóng hổi.
Gần đây, còn có thêm chai tương ớt hiệu con gà trong các nhà hàng Mỹ, hay phòng nghỉ của United Airline và các hãng máy bay khác. Mà khẩu vị của dân Tây đơn giản. Hổng cần ngon, chỉ to và sạch là đủ rồi. Nói không quá chứ nếu có một món ăn đại diện cho Việt Nam, không gì có thể qua phở.
Mà lần nào ăn phở, tôi đều quay quắt nhớ tới thuở hàn vi ở Ninh Hòa (Khánh Hòa), tháng năm ba má gồng gánh hơn chục đứa con với một bầy cháu.
Mỗi sáng, tôi thường lục cơm nguội chan nước mắm hay ít cá kho còn sót lại ăn lót lòng. Bữa nào rủng rỉnh, chị cho ngàn bạc, đi mua ổ bánh mì hay gói xôi bắp gói lá chuối thơm lừng, mừng phát khóc.
Phở, với tôi, là món sơn hào hải vị, kiểu người ta đi cống nạp cho vua, có thèm tới cỡ nào cũng chỉ đứng ngó cho đã cơn rồi quay bước bỏ đi, chứ hổng dám nói tới chuyện ăn ngon miệng.
20 năm ăn phở ngon nhất ở Mỹ, tôi vẫn nhớ tô phở thuở hàn vi nơi quê mình - ảnh 1

Tô phở Bắc tại thủ đô Panama City (Panama) ăn với ngò gai và giá đậu nành.

Ảnh: Hữu Tài

Má bán hàng đường ngoài chợ, trước mặt là hàng phở của dì Há, bên dưới gốc bàng già. Dì cao to phốp pháp, giọng nói rền như chuông khánh trên chùa.
Trưa đứng bóng, khách đông nườm nượp, dì miệng liền miệng, tay liền tay, vừa nói, vừa hét la mấy người giúp việc bưng bê, rửa chén, lau dọn ghế bàn, vừa bốc phở bỏ vợt, nhúng chín, để vô tô, chan nước lèo, xắt thịt, thêm tái kèm móng, giò như cái máy không sai một tí.
Bữa nào ra chợ, tôi cũng lẳng lặng ngồi nhìn ngó trân trân, hít lấy hít để xoong nước lèo thơm lừng lựng mùi thịt bò với sả (phở Ninh Hòa không có hồi). Rồi trách sao ông kia phí quá ăn bỏ hết cả nửa tô. Dì kia sang ghê, cục giò thiệt ngon mà quăng cho chó gặm.
Nhiều lúc muốn đánh bạo mở miệng xin tiền má cho con ăn một tô thôi, rồi sai biểu gì con cũng làm hết. Nhưng nghĩ tới tô phở bằng cả kí gạo, nấu ra được nồi cơm cả nhà ăn nên đành nuốt nước miếng cái ực cho xong. Thầm ước một ngày nhà mình giàu thiệt giàu như lũ bạn, hay mai sau đi làm kiếm được nhiều tiền, sẽ mua một chục tô ăn cho đã.
20 năm ăn phở ngon nhất ở Mỹ, tôi vẫn nhớ tô phở thuở hàn vi nơi quê mình - ảnh 2

Phở Việt ở Reykjavik (Iceland)

Tôi ấp ủ ước mơ ăn phở một lần cho đã ấy suốt năm tháng tuổi thơ nghèo khó, và cuối cùng cũng được thỏa mãn vào năm 18 tuổi, ở ngày thứ hai đặt chân tới Mỹ, bắt đầu cho quãng thời gian xa nhà gần 20 năm của mình.
Đó là tô phở cỡ xe lửa ở Eden, trung tâm thương mại của người Việt nằm ở phía bắc Virginia, ngoại ô thủ đô Washington D.C. Gọi là phở xe lửa vì cái tô to như bánh xe lửa, với đầy đủ thịt thà, rau giá và nửa kí bánh tươi khoảng 10 đô la. Nhìn cái tô to nằm trước mặt, tôi đã no tới hết tuần.
Cả nhà ai cũng cười lăn không biết làm cách nào ăn cho hết. Một thằng ốm nhom, 45 kg như tôi cố lắm cũng chỉ ăn hết 1/3, vậy mà vẫn có vài ông Mỹ hoặc Mễ ăn ngon lành, húp một lèo hết sạch, đã vậy còn kêu thêm mấy chén bò viên, tái, nạm các kiểu.
20 năm ăn phở ngon nhất ở Mỹ, tôi vẫn nhớ tô phở thuở hàn vi nơi quê mình - ảnh 3

Phở Việt kiểu ramen có trứng hồng đào ở Quito (Ecuador)

Sau gần 20 năm lênh đênh xứ Mỹ, tôi đi được 48 tiểu bang. Có nơi ở vài ngày, chỗ chỉ ghé qua chụp hình check- in cho biết. Và hầu như đi đâu tôi cũng đều ghé vô khu phố Tàu, nhà hàng Việt, tìm ăn một tô phở cho ấm lòng, thỏa dạ chứ ăn đồ Tây qua bữa thứ hai là ngán. Mà đâu phải chỉ mình tôi, hầu hết người Việt xa quê thuộc loại khó hòa nhập nhất thế giới.
Dẫu bao nhiêu năm sống ở xứ người, mới hay, dẫu mang tiếng bỏ lìa xứ sở, chúng tôi vẫn luôn canh cánh bên lòng nỗi nhớ giếng nước, làng quê, cây lúa, mái đình qua hình hài của những món quen thân.

Bình luận 6

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Sophia

Sophia

Thật hổ thẹn, phở tại Mỹ là loại phở biến tấu rất tệ, tôi thậm chí đã phát ngán khi ngửi thấy mùi phở Mỹ khi đi ngang tiệm phở gần siêu thị Target, thành phố Westminster, tiểu bang California. Là một thực khách trung thành của phở Việt, tôi hoàn toàn đầu hàng và chấp nhận thực tế rằng tôi sẽ không bao giờ thưởng thức được hương vị thực sự của phở tại Mỹ sau 4 năm cố gắng tìm kiếm hương vị phở truyền thống tại đây.
tuan tu

tuan tu

phở ngon nhất là phở không lạm dụng hương liệu, thực phẩm. chứ ở nước ngoài thường lạm dụng xương, thịt nhiều thiếu vị ngọt thanh, quện mùi vị giữa thịt - xương bò , gà - hành khô, gừng khô, hoa hồi, quế, thảo quả ,hành hoa,rau mùi, muối, nước mắm... thêm chút chanh, dấm, ớt tươi.... chưa nói đến độ mền, hơi dai, hơi ngậy ( béo ) của thịt gà, bò. phải nhai có chút lực mới thấy độ ngọt tự nhiên của thịt ( phảng phất hơi hôi, hơi tanh của thịt bò ,gà ). bánh phở mền có độ dai tương ứng hơi kém chút xíu với độ sai của thịt...nhà văn Thạch Lam, Ngô Tất Tố từng tả phở truyền thống quá chân thực mà muốn tìm lại ngay ở VN cũng khó đạt 100 %.
Mindy

Mindy

Món "Phở" của Việt Nam ngày nay đã phổ biến rộng rãi trên thế giới, Mỹ châu, Âu châu, Á châu, Úc châu, Phi châu hầu như mọi chủng tộc đều thưởng thức, vì vậy cách thưởng thức cũng theo dòng thời gian 1/2 thế kỷ mà đã thay đổi thêm vào rất nhiều thứ trên bát phở. chẳng hạn như phở đuôi bò, sườn bò, xíu quách, bò viên, hải sản, đậu phụ chay. v.v.v. lại còn ăn kem theo "quảy" như mì, hủ tiú.
Bát phở thuần tuý và đơn sơ ngon lành thì có lẽ là bát phở của ông Vũ Bằng và ông Nguyễn Tuân (một vài người nữa) được thưởng thức. Phở cũng đã theo đời sống con người, xã hội tiện nghi mà thay đổi thêm thắt, thay thế giá trị vật liệu, gia vị tuỳ theo vùng miền, đất nước, lại tuỳ theo túi tiền là quan trọng nhất. Tất cả đều theo khẩu vị, túi tiền của từng cá nhân mà thôi. Tiền nào của đó.
Đỗ Đức Khánh

Đỗ Đức Khánh

Tác giả không chi thèm phở Việt mà xuyên suốt bài viết là nỗi nhớ quê hương!
Bạn à, chỉ cần bạn yêu quê hương là đã có món phở trong đó rồi!
Tien

Tien

20 năm ăn phở Mỹ nhưng lại để hình phở từ các nước khác hehe...
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU