Tiếng chim quê ngoại

25/10/2020 07:06 GMT+7

Một loài chim bước ra từ chuyện cổ tích, có cuộc đời buồn như tiếng kêu của nó! Tiếng chim 'bắt cô trói cột' giữa từng cao chỉ là chấm đen lơ lửng, buông tiếng kêu tên mình thả vào không gian, vọng vào lòng tôi nỗi buồn không tên từ ngày thơ ấu.

Mỗi lần anh em tôi về quê ngoại, nghe tiếng chim như một nốt nhạc trầm xoáy sâu, xoắn xít vào hồn. Tiếng chim miền quê như có linh hồn của tổ tiên dòng họ. Dọc dài theo dấu bước tuổi thơ tha phương đến chồn chân bạc tóc vẫn còn mang theo cả bầu trời miên man thương nhớ…
Ông ngoại tôi kể rằng: Khi xưa lập làng, ông cố đi theo chí sĩ Tăng Bạt Hổ lên xây dựng chiến khu chống Pháp tại vùng núi Kim Sơn. Ông là thầy địa nên đã chọn vùng đất này sinh cơ lập nghiệp. Nhà tôi tựa lưng vào núi, mặt hướng ra dòng sông Kim Sơn là cuộc đất “long chầu hổ phục” hẹn một tương lai tốt lành!
Ngọn núi Kim Sơn như dáng con hổ ngồi, và dòng sông Kim Sơn như con rồng uốn mình ôm ấp. Ba má tôi lấy nhau cũng vì nhân duyên mùa nước lũ. Ba đi bè lấy mây trên thượng nguồn sông, bị nước lũ cuốn về tấp vào bờ tre nằm thoi thóp. Ông ngoại ra cứu vớt, rồi sau đó ba má nên duyên chồng vợ, ở luôn quê ngoại.
Giữa một đêm nước lũ tràn về, tiếng kêu cứu vọng giục cả làng ứng cứu. Sáng ra cả xóm giật mình khi nghe nhà bà Hai đêm qua đã bị nước cuốn trôi. Đôi bò anh Tám mới mua đã theo dòng lũ. Ông ngoại tôi đã ra đi vĩnh viễn khi cố chèo thuyền vớt người đuối nước, đúng vào lúc tôi cất tiếng khóc chào đời.
Qua lũ, dòng sông lại mang phù sa về bồi đắp, cánh đồng lại trải màu xanh. Mấy chục nóc nhà quanh núi đùm bọc yêu thương. Truyền đời người dân bám quê, uống chung bến nước, ngấm vào lòng mạch sống như ruột rà thân thuộc. Những tấm lòng đôn hậu mang chuỗi cười hồn nhiên, nhẹ như cơn gió thoảng cứ nối nhau tỏa rạng như màu lúa chín trên đồng. Tiếng chim lơ lửng tầng cao như lời nhủ: “khó khăn khắc phục”!
Vào mùa, sợi rơm vàng đơm nắng cả triền sông, quấn bước chân trẻ thơ chúng tôi nhảy lò cò bắt cào cào dưới cỏ. Những buổi nhóm chợ sớm đầu làng với mớ ớt, rổ khoai của ngoại, đầy ắp tuổi thơ tôi những viên kẹo cà ngọt lịm. Những đêm trăng, bà cháu nằm ngửa giữa sân ngắm những vì sao sáng, bà ngoại kể về Chàng Lía Truông Mây, chí sĩ Tăng Bạt Hổ. Lòng tôi rất đỗi tự hào khi được sinh ra trên quê hương Hoài Ân (Bình Định) có những con người đi vào huyền thoại, lịch sử.
Những tiếng súng đì đùng xa xa. Người lớn nói: “Chiến tranh nổ ra dân tình sẽ khổ”, trong tâm hồn trẻ thơ tôi chưa hiểu khổ là gì, nhưng tôi rất ghét chiến tranh vì đã làm cho ba tôi phải đi nạng gỗ.
Quê ngoại một chiều tang tóc. Mặt trời vừa gác núi, cả gia đình tôi đang lỡ dở bữa cơm chiều, ánh lửa chớp, đạn xé ngang trời, ầm vang trên sườn núi cắt ngang tiếng chuông chùa Diệu Giác. Ba đứng giữa sân lắc đầu theo tiếng gió thở buồn qua sương núi. Ngoại lần tay tràn hạt lâm râm niệm Phật. Má vào nhà vơ vội mớ đồ dùng chất vào quang gánh, cả nhà dắt díu nhau đi tản cư. Mặt trời vừa hụp qua ngọn Kim Sơn, xao xác tiếng chim “bắt cô trói cột” như níu lấy đọt dừa xanh xao xác thét lên rằng: “Quê hương đứt ruột”! Đứng trên Gò Loi, ba trụ người trên đôi nạng gỗ ngoái đầu nhìn lại, khói nghịt trời che khuất núi Kim Sơn, đôi mắt rưng rưng chép miệng: “Thương quê đứt ruột”!
Lúc nào ba má tôi cũng nhắc, không ở đâu bằng nơi chôn nhau cắt rốn. Gần ngày chạp mộ hằng năm, ba lại giục má xách gói ra đi đến gần trưa lại có mặt ở nhà. Ba thả túi xách xuống nền, buông chùng câu nói: “Kẹt đèo An Khê”. Ngày chúng tôi lớn lên, ba càng già yếu rồi nằm liệt giường. Một buổi sáng, biết mình không qua khỏi, ba bảo chúng tôi dìu ra sân, tay chỉ về hướng mặt trời mọc để được nhìn về quê hương lần cuối. Đôi mắt già nua ngân ngấn ướt, gật gật đầu thì thào giọng nói run run: “Sống không ở được, thác ba lại về nằm bên ông bà dòng họ!”.
Ngọn núi Kim Sơn đang ôm ấp dãy nhà nông thôn mới như che chở những đứa con. Con sông Kim Sơn uốn mình theo thung lũng phù sa, lúa thì con gái ngút ngàn xanh mướt. Bên hàng mộ chí, anh em tôi quỳ xuống, dâng cả tấm lòng vào nén hương thơm. Mặt trời gác lên đỉnh núi, rẽ những tàn cây keo xanh mượt, xòe xuống tia sáng hình rẻ quạt xoa lên những ngôi mộ. Tiếng chuông chùa Diệu Giác ngân ngân, loang vào rặng dừa xanh uốn mình theo chân núi…
Vọng lại tiếng chim tha thiết. “Bắt cô trói cột”, “Quê hương núm ruột!”. Chim chỉ kêu, đâu trói ai nhưng tôi gỡ hoài không ra khỏi tiềm thức tâm hồn!
Top

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.